Đăng bởi Để lại phản hồi

Chương 109

Chương 109: hảo sủng, ngược chết độc thân cẩu
“anh có thể cảm thấy tôi không xinh đẹp, nhưng mà không cần can thiệp tôi hoá trang hay không hoá trang, tôi cảm thấy điểm này tự do nhân sinh tôi vẫn phải có.” Hoắc Vi Vũ lãnh tình nói, xoay người, rửa mặt.
Cố Cảo Đình nhìn thấy rõ ràng trên mặt cô sáu vết sẹo đỏ tươi.
mắt lạnh co rút.
Anh nắm cằm cô, cưỡng chế làm cô đối mặt anh.
“Tôi không biết trên mặt cô vết thương còn chưa tốt.” Cố Cảo Đình trầm giọng nói.
Hoắc Vi Vũ giơ lên khóe miệng, trong mắt lại không có một chút ý cười, đẩy ra tay Cố Cảo Đình.
“anh cao cao tại thượng, vĩnh viễn sẽ không hiểu biết loại bi ai như tôi.
Tôi chính là hư vinh, chính là yêu đẹp, chính là không thích nghe phản đối cùng thanh âm phủ định.
anh có thể cảm thấy tôi ngang ngược, tùy hứng, tính tình đại tiểu thư.
Cá tính quái dị, vô cớ gây rối còn không nói đạo lý.
Tùy tiện! A, a.” Hoắc Vi Vũ cười khẽ hai tiếng.
Tiếng cười nghe tới thực lạnh, có chút tối tăm cùng lười biếng, chán đến chết.
Cô đi ra ngoài cửa.
Cố Cảo Đình đứng ở tại chỗ, trong mắt hiện lên gợn sóng, cũng đi ra ngoài.
Hoắc Vi Vũ đang ngồi ở trước bàn trang điểm thoa sữa dưỡng ẩm.
Cố Cảo Đình cầm lấy đồ trang điểm trong tay cô, nhìn thoáng qua thuyết minh trên mặt, ném vào thùng rác.
Hoắc Vi Vũ nắm tay nắm gắt gao, căm hận trừng mắt Cố Cảo Đình.
Phải biết rằng, hiện tại chỉ có hơn ba ngàn đồng,cô đã mua không nổi đồ trang điểm.
“Một hai phải bức chết tôi đúng không?” Hoắc Vi Vũ lạnh giọng hỏi.
“trên mặt cô đã bị thương, đồ loại này hàm lượng thủy ngân quá liều, đồ trang điểm sớm hay muộn bỏ rồi, lên, tôi mang cô đi mua.” Cố Cảo Đình kéo cô lên.
Hoắc Vi Vũ né tránh tay Cố Cảo Đình, “Tôi không cần anh thay tôi mua.”
Anh trực tiếp đem cô ôm lên, hướng đi tới ngoài cửa.
Hoắc Vi Vũ giãy giụa.
“cô lại động, tôi liền hôn cô.” Cố Cảo Đình nhìn xuống cô đe dọa.
Hoắc Vi Vũ bất động, đôi mắt ửng đỏ, không khách khí mắng: “Cố Cảo Đình, anh rốt cuộc muốn làm gì! trước đó không cho tôi dùng đồ trang điểm, hiện tại lại muốn mang tôi đi ra ngoài mua, anh bị tâm thần phân liệt sao?”
Cố Cảo Đình nhìn phía trước lãnh khốc nói: “trước đó không cho cô dùng đồ trang điểm là bởi vì tôi cảm thấy cô ở trong mắt tôi dùng hay là không dùng đều giống nhau, hiện tại muốn mang cô đi mua là bởi vì nếu một hai phải dùng đồ trang điểm, phụ nữ của tôi phải dùng liền dùng thứ tốt nhất.”
“Vậy anh có thể trực tiếp mua về cho tôi, anh mang theo tôi trên mặt có thương tích đi ra ngoài loạn chuyển là muốn khoe ra cái gì, vẫn là công bố cái gì? Càng muốn nhìn xem tôi ở trước công chúng như thế nào mặt dày vô sỉ?” Hoắc Vi Vũ không bình tĩnh nói.
“Đó là bởi vì cô hoá trang lung tung, lẳng lơ, người khác có thể coi cô là phụ nữ đàng hoàng sao? Trong TV mặt yêu tinh cùng yêu quái trang điểm đều là như cô vậy.” Cố Cảo Đình nhìn xuống cô nói.
Hoắc Vi Vũ bực bội một đấm vào trên vai anh.
Anh đem cô buông xuống, để ở trên tường, hôn lên môi cô.
Chính là, dự kiến ra ngoài với Hoắc Vi Vũ, anh hôn không phải mang theo tính chất trừng phạt, mà là vô cùng ôn nhu, triền miên, nhẹ gặm môi cô, chậm rãi tiến vào trong miệng cô, hút.
Hoắc Vi Vũ cắn đầu lưỡi của anh.
Anh cũng không có lùi bước, thâm u nhìn cô, như là đang đợi cô dùng sức giống nhau.
Hoắc Vi Vũ không biết anh vì cái gì cố ý cho cô cắn.
Cô sợ có trá, ngược lại không cắn anh, buông lỏng miệng ra, xoay mặt.
Cố Cảo Đình nhìn về phía bên mặt cô thương tổn, ngón tay cái mềm nhẹ vuốt.
Cảm giác như là yêu thương giống nhau.
Hoắc Vi Vũ có chút bối rối, mở tay anh ra.
“Tôi biến xấu, mặt mũi Cố tư lệnh cũng không sáng sủa.” Hoắc Vi Vũ cả giận nói.
Cố Cảo Đình chịu đựng tính tình cô, rất có nhẫn nại nói: “Nhan bác sĩ nói sẽ không lưu lại sẹo, cô cũng sẽ không biến xấu, mặt khác, tôi còn không có phát hiện cô gái tốt hơn, cô ở trong mắt tôi đã tính là tốt nhất.”

Hoắc Vi Vũ: “……”

 

 

 

 

 

 

<!–

Nhóm dịch: Mèo Xinh

–>

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *