Đăng bởi Để lại phản hồi

Chương 14

Chương 14: Đó là tình yêu chân thành nhất của cuộc đời.

Thật không may, viện trưởng Trì cũng không có ở trong trại trẻ mồ côi, nói phải đi đến chỗ quyên tiền, để gây quỹ phẫu thuật thay van tim cho một em bé mắc bệnh tim bẩm sinh vừa được gửi đến trại trẻ mồ côi được ba ngày.

Viện trưởng trì cũng một đống tuổi vẫn còn vất vả vì bọn trẻ không cùng máu mủ, loại tình yêu vô bờ bến này, thật sự Tuyết Lạc theo không kịp, cũng rất kính nể.

Tuyết Lạc có thể làm là lấy số tiền ít ỏi của mình ra, yên lặng để trong ngăn kéo bàn trong phòng viên trưởng Trì.

Sau khi chơi với các bạn nhỏ trong trại trẻ hơn một giờ đồng hồ, Tuyết Lạc liền tự mình gọi xe taxi trở về nhà họ Phong.

Nhà họ Phong rất yên tĩnh.

Phong Lập Hân vẫn ở trong phòng điều trị làm vật lý trị liệu. Tuyết Lạc cũng đã hỏi thím An: Tại sao Phong Lập Hân không đến bệnh viện lớn để tiến hành điều trị, bời vì bây giờ khoa học kỹ thuật y học phát triển như vậy, thêm điều kiện của nhà họ Phong cho phép, cô cảm thấy Phong Lập Hân có thể có được điều kiện điều trị tốt, mà không phải ở nhà để duy trì sự sống.

Thím An thở dài một tiếng: “Ai, kể từ khi biết được tin cô Lam chết, Cậu cả nhà tôi gần như đánh mất bản năng sống, mặc cho cậu hai khuyên bảo như thế nào, cậu ấy cũng không chịu ra khỏi nhà họ Phong.”

Tuyết Lạc không khỏi ngẩn ra, cũng đau xót: Thì ra là Phong Lập Hân đã có người yêu rồi. Vậy thì cưới cô, cũng là trái tim không thành thật rồi.

Thoáng thu liễm tâm trạng ảm đạm của mình, Tuyết Lạc bắt đầu chuẩn bị bật bếp nấu bữa tối, cô cầm giỏ và chọn một vài loại trái cây mềm và dễ tiêu hóa từ trong tủ lạnh, bắt đầu làm một đĩa trái cây.

“Mợ chủ, cậu hai nhà tôi thích ăn xoài nhất.” Thím An có ý tốt nhắc nhở.

Bà ấy cũng thật sự hy vọng Tuyết Lạc có thể tự mình làm bữa ăn tối muôn màu muôn vẻ, cũng lấy được lòng cậu hai Phong Hành Lãng, từ đó lấy được tình cảm của Tuyết Lạc, sau đó dần dần yêu Tuyết Lạc.

Đôi môi đỏ mọng xinh đẹp của Tuyết Lạc mím chặt: Phong Hành Lãng thích ăn xoài bắt Lâm Tuyết Lạc cô làm là có chuyện gì? Anh ta thích ăn thì tự mình chuẩn bị đi.

Bởi vì đĩa hoa quả này là do Tuyết Lạc hết lòng làm cho Phong Lập Hân.

Đĩa trái cây này đặc sắp xếp rất đẹp. Hình ảnh khuôn mặt cười toe toét của một người đàn ông nhỏ màu vàng được làm bằng xoài, còn có không gian xanh mướt của trái kiwi, điểm xuyết thêm những quả anh đào đỏ xinh, thật là đẹp mắt. Cảm giác thèm ăn tăng lên chỉ bằng cách nhìn vào nó.

Khi Tuyết Lạc bưng đĩa trái cây này ra khỏi phòng bếp, vừa đúng lúc gặp Phong Hành Lãng xuống bếp xem xét bữa tối của anh trai Phong Lập Hân.

Quả thật như Hạ Dĩ Cầm nói, Phong Hành Lãng chính xác là một người đàn ông tuấn tú lạnh lùng.

Ánh mắt anh quét qua Tuyết Lạc, đôi mắt anh trầm lặng và lạnh lùng, khuôn mặt đẹp trai của anh rất hoang dã với những đường nét rõ ràng.

“Cô làm một đĩa hoa quả cầu kỳ như vậy là để lấy lòng tôi sao?” Vừa mở miệng, anh đã nói lạnh lùng tàn nhẫn.

“Anh suy nghĩ nhiều. Tôi làm cho anh trai anh ăn. Phiền anh nhường đường.” Tuyết Lạc thật lòng đối với chú em chồng kiêu căng lại không lễ phép này không có tình cảm gì. Ngoài khuôn mặt đẹp trai quyến rũ, khí chất lạnh lùng và kiêu ngạo này thực sự khiến người ta phải ngứa răng.

Không cho anh ăn? Phong Hành Lãng dường như hơi choáng váng, thấy người phụ nữ đã đi ngang qua mình, anh nói thêm: “Thật không may, anh trai tôi không thể ăn đĩa hoa quả của cô.”

Tuyết Lạc bước một bước, quay người lại và đối diện với khuôn mặt điển trai của Phong Hành Lãng: “Tại sao đĩa hoa quả này lại không được? Màu sắc, hương thơm, mùi vị, và hình dáng đều có, tôi chỉ muốn anh trai của anh nhìn, sau khi nhìn khuôn mặt tươi cười này, tâm trạng của anh ấy sẽ tốt hơn, và có cảm giác thèm ăn hơn.”

Nhưng hoa văn sống động mang đến cho con người sức sống. Đó là tình yêu chân thành nhất của cuộc đời.

<!–

Nhóm dịch: Mèo Xinh

–>

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai.