Đăng bởi Để lại phản hồi

Chương 15

Chương 15: Phong Hành Lãng, em đã tìm thấy một kho báu.

Phong Hành Lãng theo bản năng đưa tay tới, nhặt một miếng xoài trên khuôn mặt tươi cười cho vào miệng từ từ nhai. Xoài dầm thêm chút mật ong nữa thì càng sảng khoái.

Khi Phong Hành Lãng lại đưa tay tới thì Tuyết Lạc giấu đĩa trái cây sang bên cạnh: “Anh chỉ có thể ăn một miếng thôi, những thứ khác là để cho anh trai của anh.”

Trái tim ấm áp của Phong Hành Lãng hơi trầm xuống, sau đó là giọng nói ảm đạm: “Anh trai tôi chỉ có thể ăn thức ăn lỏng.”

“A, thật xin lỗi, là tôi sơ sót. Tôi … tôi sẽ xay nó ra.”

“Không cần. Cho tôi đi. Nói không chừng đúng như cô nói, anh ấy nhìn thấy tâm trạng sẽ tốt hơn.”

Phong Hành Lãng nhận lấy đĩa trái cây từ trong tay Tuyết Lạc. Khi ngón giữa với những khớp xương rõ ràng của anh chạm vào tay cô, thì mặt Tuyết Lạc không khỏi ửng đỏ, và nó chỉ thoáng qua.

Nhưng trong bữa ăn tối nay, Phong Hành Lãng vẫn không cho Tuyết Lạc vào phòng điều trị. Mặc dù cô cảm thấy mình là vợ của Phong Lập Hân và có nghĩa vụ chăm sóc anh, nhưng nhìn thấy tình yêu sâu sắc của Phong Hành Lãng dành cho anh trai của mình, cô không ép buộc. Cô nghĩ: Khi Phong Hành Lãng ở nhà, anh có thể chăm sóc cho Phong Lập Hân, khi anh không ở nhà, cô sẽ chăm sóc cho Phong Lập Hân cũng không muộn.

Dù sao tình cảm của hai anh em họ, cũng không phải là cô một người vợ xa lạ vừa vào cửa có thể so sánh được. Huống chi giữa cô và Phong Lập Hân, còn đang kẹp một cô Lam. Nghe giọng điệu của thím An, Phong Lập Hân chắc chắn rất yêu cô gái này.

Trong phòng điều trị.

Phong Lập Hân nhìn thấy khuôn mặt tươi cười màu vàng đó, trên mặt thực sự hiện lên sự vui vẻ, chẳng qua là trong tầng tầng lớp lớp vết sẹo, thật sự khó có thể phát hiện ra. Nhưng Phong Hành Lãng cũng nhìn thấy.

Có lẽ đây là nụ cười duy nhất mà anh cả Phong Lập Hân có được trong ba tháng qua.

“Thật là cô gái tốt và khéo léo. Hành Lãng, em đã tìm thấy một kho báu.”Phong Lập Hân có tâm trạng vui vẻ hiếm có.

“Anh, cuộc hôn nhân của em cũng đã kết thúc, việc ghép da của anh cũng nên nằm trong trương trình nghị sự rồi hay không?” Đây là chủ đề mà Phong Hành Lãng đã lặp đi lặp lại hơn nửa tháng nay.

“Không vội. Anh sẽ nuôi thân thể thêm mấy ngày nữa. Chờ một chút đi.”

Mỗi lần đều qua loa tắc trách như vậy, ánh mắt Phong Lập Hân cũng sẽ nhìn một tấm hình. Người phụ nữ trong tấm hình tên Lam Du Du, cũng là một cô gái hiền lành xinh đẹp: Du Du, chờ anh dàn xếp tốt chuyện của Hành Lãng và Tuyết Lạc, anh sẽ đến thiên đường tìm em. Nhất định phải chờ anh.

Đêm thật sâu.

Khi Phong Hành Lãng trở lại phòng cưới thì Tuyết Lạc đã ngủ, trong ngực còn ôm một quyển sách, một quyển sách y tế về cách điều trị vết bỏng.

Đôi lông mi dài của Tuyết Lạc rũ xuống, giống như một con bướm đang giang rộng đôi cánh, ngay cả hơi thở cũng nhẹ nhàng và nông, thận trọng vì sợ làm phiền người khác. Một đầu tóc đen lòa xòa trên chiếc gối trắng như tuyết càng thêm quyến rũ, đường nét khuôn mặt thanh tú đẹp đến mê người.

Người phụ nữ ngủ yên, như một nàng tiên thật thuần khiết và gần như thánh thiến.

Phong Hành Lãng đứng bên giường và im lặng quan sát một lúc, sau đó nằm xuống bên cạnh Tuyết Lạc. Có lẽ anh thực sự mệt mỏi, hoặc có thể vẻ đẹp thuần khiết của người phụ nữ khiến anh không chịu nổi quấy rầy, một lúc sau liền ngủ thiếp đi.

Kết quả là có tiếng nhịp tim của hai người trên chiếc giường cưới to lớn và ấm áp.

Khi Tuyết Lạc thức giấc vào ngày hôm sau, trời đã rạng sáng.

Trời đất, tại sao mình có thể ngủ sâu như vậy được? Vón Tuyết Lạc muốn chờ Phong Lập Hân tập vật lý trị liệu xong trở về phòng, nhưng không nghĩ tới mình lại ngủ thiếp đi trước.

Khi đứng dậy, Tuyết Lạc nghe được trong phòng tắm truyền đến tiếng nước chảy. Chắc là Phong Lập Hân đang tắm.

Loáng thoáng, Tuyết Lạc như ngửi được trên giường cưới có vị bạc hà nhẹ của nội tiết tố nam do đàn ông lưu lại.

Nghĩ đến việc Phong Lập Hân không thể di chuyển được vì đám cháy, lo lắng anh sẽ gặp khó khăn khi một mình trong phòng tắm, Tuyết Lạc nhanh chóng đứng dậy và đi về phía phòng tắm.

<!–

Nhóm dịch: Mèo Xinh

–>

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai.