Đăng bởi Để lại phản hồi

Chương 15

Chương 15: Trò chuyện một lúc

Màn đêm tối dần.

Trong phòng ngủ, một chiếc đèn ngủ gắn trên tường.

“Mẹ ơi, ngày mai con muốn ăn súp chim bồ câu, có được không?”

“Không được, hôm nay con phát bệnh, bác sĩ đã đặc biệt dặn dò phải ăn chút đồ thanh đạm. Đợi khỏe rồi, mẹ sẽ làm cho con, nhưng cũng không được ăn quá nhiều.”

“Con biết rồi ạ! Chúc mẹ ngủ ngon.”

Cậu nhóc vừa tắm xong, toàn thân đều là mùi sữa tắm hương táo, sau khi ngáp một cái, nhẹ nhàng nói với mẹ.

Tần Tô mỉm cười, cúi người hôn lên trán con trai, “Ngủ ngon, cục cưng của mẹ.”

Đưa tay nâng góc chăn, cô nửa ngồi xổm bên cửa sổ, nhìn chằm chằm khuôn mặt ngủ say của con trai không chớp mắt, không cần duy trì gì nữa, mặt cô dần dần hiện lên vẻ phức tạp.

Là tội lỗi.

Sáu năm trước, cô đã dùng cái thai để ép tình cảm chân thành của Tư Đồ Thận ra đi và giành được sự ủng hộ của bà nội, từ trước đến nay, những gì cô muốn, cho dù là dùng mọi thủ đoạn cũng chưa từng dễ dàng buông bỏ.

Nhưng Tần Tô dù sao cũng là phụ nữ, lúc đó cô cũng không lì lợm như bây giờ, cuộc hôn nhân giành giật và người đàn ông lạnh nhạt, còn có những oanh oanh yến yến thường tìm đến cửa, đều sẽ khiến cô đau nhói trong đêm khuya khoắt.

Sau đó, không biết tại sao liền nghiện thuốc lá và rượu, trong mơ mơ màng màng, cảm giác đau thấu xương đó mới có thể thuyên giảm một chút.

Chỉ là trong lần khám thai tiếp theo, vẻ mặt căng thẳng của bác sĩ đã khiến cô tỉnh ngộ. Khi Châu Châu ra đời, mặc dù bác sĩ cũng nhấn mạnh rằng bệnh hen suyễn của đứa trẻ chỉ một phần nhỏ là do thuốc lá và rượu khi mang thai, nhưng cô vẫn cảm thấy tội lỗi vô cùng.

Đứa trẻ này là mạng sống của cô.

******************************

“Giám đốc Hà, là tôi, vừa rồi tôi đã xem trong cửa hàng của anh, thực sự là tốt như anh nói, chung cư đơn thân cần hoàn thiện trong tay tôi cũng định ký với anh, tôi bảo thư ký gửi hợp đồng qua cho anh trước, đến lúc đó chúng ta sẽ thảo luận chi tiết.” Tần Tô cầm điện thoại đi vào bãi đậu xe.

Sau khi chiếc Q7 được mở khóa, cô vừa đến gần thì có người gọi cô.

“Bà Tư Đồ?”

Tần Tô nhíu mày, chậm rãi xoay người lại, trên mặt nở nụ cười theo thói quen.

“Có phải là bà Tư Đồ không? Xin chào, tôi là Lục Hiên Hiên.” Một người phụ nữ mặc váy ngắn nhảy ra khỏi xe RV đối diện, trang điểm đẹp đẽ, bước đến và đưa tay về phía cô.

Tần Tô nheo mắt lại, sau đó nắm lấy bàn tay đối phương đưa ra, lịch sự lãnh đạm, “Xin chào, có chuyện gì sao?”

“Không có gì, hiếm khi được gặp bà Tư Đồ, muốn trò chuyện với cô một lúc.”

“Xin lỗi, tôi còn có việc. Nếu cô Lục muốn hẹn tôi, có thể hẹn trước với thư ký của tôi, đến lúc đó tôi sẽ dành thời gian để trò chuyện cùng cô.”

“Bà Tư Đồ, không cần phải xa cách như vậy, tôi cũng không ăn thịt cô!” Lục Hiên Hiên tiến lên hai bước, vẻ mặt vô hại, nhưng trong mắt thoáng hiện lên sự khiêu khích.

Thấy vậy, Tần Tô cũng nở nụ cười, “Được, lên xe đi.”

Chiếc xe từ từ chạy ra khỏi bãi đậu xe, lao vun vút trên phố, khi đi qua mấy tiệm cà phê cô cũng không dừng lại, Lục Hiên Hiên không đáng để cô lãng phí thời gian và đến đó trò chuyện nghiêm túc.

“Bà Tư Đồ, tôi đã muốn làm quen với bà từ lâu rồi, chỉ là mãi không có cơ hội!”

Tần Tô chỉ cười nhẹ, không đáp lại gì.

Màn tâng bốc kết thúc, Lục Hiên Hiên liền bắt đầu vào chủ đề chính, giọng nói xúc động, “Bà Tư Đồ, bức ảnh tôi và Giám đốc Thận bị chụp được…… chắc cô cũng thấy rồi, tôi không muốn giải thích gì cả, chỉ hy vọng cô không tức giận. Giám đốc Thận thực sự là một người đàn ông rất hấp dẫn, quả thực tôi cũng không kìm lòng được, cho nên chúng tôi mới…… Tôi sẽ không tranh giành với cô, tôi chỉ cần có thể ở bên cạnh anh ấy là được!”

“Ừm, tôi biết rồi.” Nghe xong, Tần Tô nghiêm túc gật đầu.

Vẻ mặt của cô không có thay đổi gì nhiều, Lục Hiên Hiên hiển nhiên có chút sững sờ, suy nghĩ hồi lâu, nghiến răng trực tiếp nói: “Tôi…… Tôi có thai rồi, là của Giám đốc Thận!”

Nghe vậy, ánh mắt Tần Tô lập tức trở nên lạnh lẽo, dưới chân cũng đạp mạnh phanh xe.

<!–

Nhóm dịch: Mèo Xinh

–>

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *