Đăng bởi Để lại phản hồi

Chương 18

Chương 18: Nhiều tiền

Ninh Tình đi vài bước, thấy Tần Ngữ dường như còn đang sững sờ ngay tại chỗ.

Bà ta đeo túi, dừng lại một chút rồi chậm rãi nói: “Ngữ nhi, con sao thế?”

Tần Ngữ siết chặt trang giấy trong tay, “Không sao.”

Đẩy cửa vào phòng đàn, Tần Ngữ ngồi trên ghế của mình, cô ta cầm lấy bản nhạc khi nãy, tự đánh thử mấy nốt, sau đó sáng mắt lên.

Đến cả tâm trạng cũng vô cùng căng thẳng.

Ánh mắt cô ta mờ mịt nhìn vào trang giấy đang bày ra trên bàn, đây là một khúc nhạc mà tốn rất nhiều năm cô ta cũng sẽ không viết ra được, dòng chữ bên trên bản nhạc được viết ngoáy đến không nhìn rõ, lại có dấu vết nhàu nát, hẳn là từng bị người ta tùy ý vứt bỏ.

Có điều rốt cuộc tờ giấy này là của ai?

Tần Ngữ đặt violon sang một bên, hơi dựa vào trên ghế dựa, đôi mắt đen tối cụp xuống.

Cô ta đã từng nhìn thấy chữ của Tần Nhiễm, viết không quá tinh tế, hơi lớn, đoạn này không thể nào là của Tần Nhiễm, hơn nữa Tần Nhiễm cũng đã nói cô không còn kéo violon nữa.

Không biết Tần Ngữ đang suy nghĩ gì mà ánh mắt của cô ta có chút mông lung.

Tối hôm nay, đến cả việc luyện đàn cũng không quan tâm.

Đến tận lúc rời khỏi phòng đàn, Tần Ngữ đứng trước mặt trang giấy hết nửa ngày, cuối cùng gấp giấy lại mang về phòng, khóa lại trong ngăn kéo của mình.

**

Tầng dưới.

Sau khi Tần Ngữ và Ninh Tình lên tầng, Lâm Uyển và Lâm Kỳ vẫn còn đang nói chuyện.

“Nghe nói vị này lại làm trò, muốn mang một đứa vướng víu nữa về?” Lâm Uyển uống một ngụm trà, giọng điệu hơi nhạt.

Lâm Kỳ cười cười, dịu dàng nhã nhặn, ông vuốt gọng kính vàng trên sống mũi: “Đó là Tần Nhiễm, cô bé trông rất xinh xắn.”

Lâm Uyển nhíu lông mày lại, bà ta vừa mới trở về thành phố Vân, không hiểu rõ lắm chuyện của Tần Nhiễm.

Lâm Kỳ lại chỉ đánh giá là dáng vẻ không tệ.

“Anh đừng giấu diếm em, nghe nói đạo đức không tốt lắm?” Lâm Uyển đặt chén trà lên bàn, mặt mày hơi có vẻ cay nghiệt, cười nhạo: “Đánh nhau bị đuổi học, tạm nghỉ học một năm, còn muốn anh thu dọn cục diện rối rắm, chị dâu này của em vài chục năm còn không chịu tiến bộ, luôn có vẻ không phóng khoáng.”

Lâm Kỳ sinh ra đã có thân phận, Lâm Uyển còn gả cao, mặc dù là kết hôn lần thứ hai, Lâm Uyển vẫn xem thường Ninh Tình.

“Em ngược lại là hiểu lầm, anh quả thật có lòng muốn hỗ trợ” Lâm Kỳ lắc đầu, ông cười nhẹ, “Có điều cô gái nhỏ có con đường của riêng mình, vào được Nhất Trung, con bé cũng không ở nhà, ngày thứ hai đã thu dọn đồ đạc đi rồi, nhìn qua không giống như là loại người như vậy.”

Lâm Uyển cong môi, cô ta ép giọng: “Không ngờ cũng đã để lại cho anh ấn tượng không tệ rồi, nghe có vẻ là một đứa bé hiểu chuyện trung thực —— “

Ninh Tình đang đứng ở khúc quanh thang cầu thang vừa mới thả lỏng, Lâm Uyển đã mở miệng.

Giọng điệu có ý riêng: “Bây giờ đã tinh ranh, có thể cho anh ấn tượng tốt như vậy, thủ đoạn này không kém hơn chút nào so với mẹ cô.”

“Em.” Lâm Kỳ nói một câu.

Lâm Uyển lắc đầu, “Em chỉ đang nhắc nhở anh, tốt nhất con bé đó không phải đang diễn màn dục cầm cố túng, nhìn có vẻ ngoan không tranh đoạt mới nguy hiểm, chó không sủa dễ cắn người, không thấy thái độ của anh và Cẩm Hiên đều đã mềm lại à?”

Tranh đấu trên thương trường nhiều mưu hèn kế bẩn, trước đó Lâm Kỳ không nghĩ nhiều, lúc này nghe xong cũng lặng yên.

Lâm Uyển để dì Trương rót cho bà ta cốc nước, nhấp nhẹ một ngụm, sắc mặt ung dung: “Trong nhà này, tôi chỉ nhận một đứa cháu gái là Ngữ nhi.”

“Biết là em yêu thích Ngữ nhi rồi.” Lâm Kỳ rút một điếu thuốc ra, đốt lên cho mình.

Người nhà họ Lâm quả thật rất ưa thích Tần Ngữ.

Yêu thích trong mấy gia đình nhà có tiền này luôn trộn lẫn với lợi ích, sau nhiều năm như vậy, tuy Tần Ngữ là con gái riêng, nhưng cũng không ít lần mang lại tự hào cho nhà họ Lâm.

Nói về Tần Ngữ, sắc mặt của Lâm Uyển hơi dịu lại, “Chờ thêm một thời gian nữa, em sẽ đón Ngữ nhi đi một chuyến lên thủ đô, ông cụ nhà chúng em thích violon, cũng đã từng nhắc đến Ngữ nhi nhiều lần. Còn có sự kiện, thầy Ngụy Lâm vẫn muốn tìm học trò, đến lúc đó em sắp xếp rồi đưa Ngữ nhi đi thăm hỏi.”

Lâm Kỳ cũng sững sờ, cuối cùng cười, “Có thể được ông cụ nhìn trúng, Ngữ nhi đúng là có phúc.”

Ninh Tình ngừng thật lâu ở góc rẽ rồi mới xuống tầng.

Lúc bà ta xuống tầng, Lâm Uyển đang đoan trang uống trà, không nói thêm một chữ nào nữa.

Ninh Tình trực tiếp mang đồ đến bệnh viện.

Trần Thục Lan ở phòng bệnh riêng, bên trong có hai người y tá chăm sóc.

“Mợ và chú họ bên kia định đến thăm ngài, Ninh Vi cũng đã đến thành phố Vân” t

Trên đường đi Trần Thục Lan nghĩ đông nghĩ tây,cảm xúc không vui, bà ta mím mím môi, “Con đã đặt khách sạn, tối ngày mốt,đến lúc đó mẹ cũng đến nhé.”

Vài ngày trước đó lúc Trần Thục Lan bị bệnh, những người họ hàng kia chưa từngxuất hiện.

Lúc này biết bà ấy ở thành phố Vân, nguyên một đám gọi điện thoại cho bà ta.

Ninh Tình hơi không kiên nhẫn trả lời những thân thích này, có điều sợ bọn họđến biệt thự nhà họ Lâm tìm bà ta, đến lúc đó lại mất mặt trước Lâm Uyển.

**

Tiền lương của Tần Nhiễm được trả trong ngày.

Mỗi ngày chỉ làm hai bữa cơm, cách làm rất đơn giản, đến bát cũng không cần rửa,tiền lương trả mỗi ngày, hai bữa cộng lại chưa đến một giờ, một ngày hai trăm.

Chạng vạng tối, cô làm xong cơm rồi đi ra ăn.

Lúc này cô đang ngồi ở sạp hàng phía ngoài trường học, bắt chéo hai chân ănmì, mặt hơi nghiêng.

Khuôn mặt nghiêng dưới trời chiều hết sức chói mắt, hiện ra màu trắng trơnbóng.

Mặt mày cô tinh xảo, ăn cơm cũng chậm chạm không sợ hãi như vậy.

Mấy thiếu niên đùn đẩy nhốn nháo, cũng chen đến sạp hàng nhỏ này ăn cơm.

Cách đó không xa, trong một chiếc xe nhìn có vẻ rất bình thường, Lục Chiếu Ảnhsững sờ: “Không phải đâu, chị đại xã hội ăn cái này à?”

Một bát đồ hộp, phía trên chỉ đặt mấy cọng rau xanh.

Nhạt nhẽo vô vị, mắt thấy mấy tên thiếu niên bên cạnh kia mỗi người gọi một bátmì thịt bò.

Lục Chiếu Ảnh vỗ tay lái, “Hôm nay không phải tôi mới vừa trả tiền cho cô ấyxong sao? Chẳng lẽ giảm béo à?”

Trình Tuyển nhìn xuyên qua cửa sổ xe, cũng đã thấy Tần Nhiễm, anh lười biếng dựavào xe, hơi híp mắt lại lộ ra biểu cảm buồn bã ỉu xìu, đáy mắt đen đậm không nhìnrõ ánh mắt.

Chân anh gác lên hơi cao, mặc quần thường, đôi chân quá dài, lộ ra một đoạn mắtcá chân.

“Cậu xuống đi.” Trình Tuyển đổi một tư thế, hơi híp mắt lại, uể oảilười biếng.

Lục Chiếu Ảnh: “. . . Hả?”

“Đói, mua thịt bò.” Trình Tuyển thờ ơ, tiếng nói còn mang chút giọngmũi.

Lục Chiếu Ảnh: “. . .” Vừa nãy chị đại xã hội nấu cơm cho chó ăn à?

Anh ta sờ mũi một cái, xuống xe đi mua cho đại gia một đống thịt bò.

Còn rất trùng hợp chào hỏi với chị đại xã hội.

Lúc gần đi còn cẩn thận để lại cho chị đại xã hội nửa túi thịt.

Chiếc xe màu đen chậm rãi lái đi, trong xe, Lục Chiếu Ảnh nhìn thấy chị đại xãhội bóp túi thịt bò, dựa vào thành ghế híp mắt ăn.

Đầu ngón tay trắng như hành lá.

“Cô ấy không giảm béo sao.” Lục Chiếu Ảnh lại sững sờ.

Trình Tuyển không nói chuyện, chỉ là hơi quay đầu, vừa lười vừa ngơ ngẩn,”Đi thôi, quản gia Trình đã chờ lâu rồi.”

Về biệt thự.

Lục Chiếu Ảnh dừng xe xong, bỏ thuốc lá vào trong miệng cắn, điện thoại di độngtrong túi quần vang lên, anh cầm lấy xem, là một tin nhắn.

“Tuyển gia” Lục Chiếu Ảnh nhìn thấy Trình Tuyển đang chậm rãi xuốngxe, ngạc nhiên mở miệng, “Đơn tối hôm qua chúng ta đặt bị từ chối.”

**

Nhất Trung.

Tần Nhiễm đang chống cằm chơi trò chơi, mấy tin nhắn nhảy ra.

Mặt cô không thay đổi kéo đi.

Đánh xong một ván, thoát ra.

Chống bàn đứng lên, thuận tiện xoay người cầm tai nghe trong gầm bàn, đội mũ lưỡitrai của mình lên rồi đi ra phòng vệ sinh.

Mở ra gian phòng cuối cùng.

Cô đeo tai nghe lên, mở thiết bị đổi giọng rồi nói nhỏ, cách điện thoại cũng cóthể nghe thấy giọng điệu vừa lạnh vừa khô, “Tên ngu xuẩn nào trả giá gấp năm lần, nhiều tiền nên muốn đốt à?”

<!–

Nhóm dịch: Mèo Xinh

–>

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai.