Đăng bởi Để lại phản hồi

Chương 1

Chương 1: Tôi không ly hôn

Ninh Mông đột nhiên tỉnh táo lại.

Cô mở mắt ra thì phát hiện mình đang ngồi trên lan can của sân thượng, cẳng chân thon dài của cô lắc lư trong không trung, gió thổi làn váy đỏ của cô bay phấp phới, như kiểu giây tiếp theo thì cô sẽ nhảy xuống vậy.

Cô nhìn xuống dưới thì cảm thấy hãi hùng khiếp vía.

Trong nháy mắt, cơ thể của cô cứng đờ, mồ hôi lạnh chảy đầy lưng, cô không dám nhúc nhích, hai tay nắm chặt lan can.

Đây là đang nằm mơ hả? Nhưng cảm giác chân thật quá đi mất!

“Cô muốn làm gì?”

Sau lưng vang lên một giọng nói trầm thấp đến nỗi khiến người ta hít thở không thông, cô chậm rãi quay đầu lại thì nhìn thấy một người đàn ông xa lạ mặc tây trang đi giày da đứng cách đó không xa.

Ánh mắt của anh lạnh lùng, trên cơ thể cao lớn của anh như có cảm giác áp bách nguy hiểm làm cô không tự chủ được mà rùng mình một cái.

Ninh Mông sắp khóc đến nơi.

Cô cũng không biết mình đang làm gì mà.

Rõ ràng cô đang say giấc nồng trong phòng ngủ mà sao vừa mới tỉnh lại thì đã ở đây vậy?

“Mông Mông, con đừng có làm chuyện dại dột mà, Hoắc Bắc Thần tới đây rồi, con muốn làm gì thì nó cũng sẽ đồng ý với con…”

Người nói chuyện là một người đàn bà đứng tuổi trang điểm đậm, bà ta đứng sau lưng của người đàn ông kia nháy mắt với Ninh Mông rồi mở miệng nhắc nhở: “Con mau nói về chuyện ly hôn đi!”

“Ly hôn?” Giọng nói bình thản của người đàn ông như tỏa ra đầy khí lạnh, khuôn mặt tối sầm khiến người ta sởn tóc gáy.

Ninh Mông càng muốn khóc hơn.

Cô là một con chó FA chưa từng yêu đương bao giờ mà, ly hôn gì cơ?

Hơn nữa Hoắc Bắc Thần…Sao nghe cái tên này quen thế?

Có những ký ức không thuộc về cô chen chúc chui vào đầu cô khiến cho trước mắt cô tối sầm, đại não như muốn nổ tung ra. Mãi một lát sau Ninh Mông mới đỡ lại, cô ngạc nhiên đến nỗi há hốc miệng.

Không phải chứ…

Đây không phải là cốt truyện của bộ tiểu thuyết tổng giám đốc mà cô xem lúc tối qua sao?

Cô chỉ chửi một câu tác giả là đồ rác rưởi thôi mà lại xuyên không vào nữ phụ lăng nhăng trùng tên trùng họ trong sách sao?

Bộ tiểu thuyết này đi theo hướng “vừa sảng vừa mary sue vừa não tàn”, nữ chính Tô Điềm Điềm là một đóa “hoa sen độc”, ai trêu chọc cô ta thì người đó sẽ không có kết cục tốt.

Nữ chính xuất thân nghèo khó, đi theo người mẹ tái giá vào nhà giàu là nhà họ Ninh, mà ở trong sách thì Ninh Mông là con gái cưng của nhà họ Ninh, cô ta vô cùng ghét bỏ nữ chính là cái đồ nhà quê nên tìm mọi cách trêu đùa, châm chọc mỉa mai nữ chính.

Tô Điềm Điềm đã thề rằng nhất định sẽ để Ninh Mông phải trả giá đắt.

Nhưng chồng của Ninh Mông là Hoắc Bắc Thần có thế lực khổng lồ khiến cô ta không dám ra tay. Tuy nhiên hôn nhân của Ninh Mông và Hoắc Bắc Thần chỉ là liên hôn chứ không có tình cảm nên mẹ của Tô Điềm Điềm cũng chính là mẹ kế của Ninh Mông xúi giục cô ta khiến cô ta lấy cái chết ra ép buộc rồi cuối cùng đã ly hôn thành công.

Ai mà biết tất cả mọi chuyện này là âm mưu của mẹ kế và nữ chính, không có cuộc hôn nhân này che chở khiến Ninh Mông bị trả thù điên cuồng.

Cô ta bị hủy dung, tinh thần có vấn đề rồi sống thê thảm cả đời.

Sau khi chải vuốt lại suy nghĩ trong đầu thì Ninh Mông quyết định, vì không để bi kịch trong sách xảy ra nên cô nhất định phải ôm chặt đùi của ông xã mình và thay đổi cuộc đời!!

“Ai nói tôi muốn ly hôn?”

Sau khi nói xong câu đó thì Ninh Mông lại nhìn về phía Hoắc Bắc Thần.

Ánh hoàng hôn dần tắt sau lưng anh phác họa cái bóng dưới đất của anh trở nên thon dài.

Ở chiều ngược sáng, đường cong dưới hàm của anh trở nên sắc bén, đôi môi mỏng hồng, gò má đẹp đẽ, sau khi cô nói xong câu lúc nãy thì ánh mắt anh trở nên bình tĩnh hơn một chút nhưng vẫn rất lạnh lùng, khiến người ta không dám thiếu cảnh giác.

“Cái gì? Con không ly hôn?” Mẹ kế Tào Tuyết Hoa nhíu mày, Ninh Mông nhìn lớp trang điểm dày của bà ta mà cứ sợ mặt bà ta sẽ bị rơi phấn: “Không phải con tự sát vì muốn ly hôn sao?”

“Tôi không tự sát mà.” Ninh Mông phản bác.

“Vậy con làm gì trên sân thượng?

Tay của Ninh Mông nắm chặt lấy lan can, tứ chi của cô phát run: “Tôi nói tôi đang ngắm cảnh thì mấy người có tin không?”’

“…”


<!–

Nhóm dịch: Mèo Xinh

–>

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai.