Đăng bởi Để lại phản hồi

Chương 26

 

Chương 9.3

Thịnh Kiều bản sao hợp đồng  trong túi xách ra đưa cho Vượng Tử, “Tháng sau chị sẽ thưa kiện công ty quản lý, đến lúc đó mọi người sẽ biết nội dung của hợp đồng này, em xem trước đi.” 

Vượng Tử nghi hoặc lật hợp đồng, xem đến cuối thì giận dữ nhảy dựng lên: “Thật sự khi dễ người quá đáng! Chị! Em lập tức phóng hỏa thiêu trụi công ty đó!”

Thịnh Kiều không nhịn được cười: “Mau ngồi xuống, nghe chị nói.” 

Vượng Tử tức giận đến nghiến răng nghiến lợi, nhịn xuống phẫn nộ ngồi xuống: “Chị nói tiếp đi.” 

“Chị ký hợp đồng này là lúc trước ba chị nợ đám cho vay nặng lãi một khoản tiền rất lớn, ông ta chưa trả nợ đã bỏ chị và mẹ nhảy lầu tự tử. Tinh Diệu giúp chị trả hết số nợ đó, đổi lại chị phải ký hợp đồng này.” 

Mắt Vượng Tử đỏ lên, trên mặt tràn ngập vẻ đau lòng cho thần tượng của mìn: “Chị Tiểu Kiều, thật xin lỗi, chúng em không biết những chuyện này, chúng em….” Cậu dừng một chút, nắm chặt nắm tay: “Chị, có phải Tinh Diệu đang giữ nhược điểm của chị không? Bọn họ lấy cái đó uy hiếp không cho chị giải ước?” 

“Đúng vậy.” 

“Chị muốn em hack di động và máy tính của công ty rồi xóa bỏ nhược điểm đó?” 

Thịnh Kiều gật đầu: “Đúng vậy.” 

Vượng Tử nắm chặt tay, hàm răng cắn chặt: “Chị yên tâm, chuyện này giao cho em!” 

Thịnh Kiều nhìn cậu nửa ngày, cúi người nhẹ nhàng ôm cậu: “Cảm ơn em nhiều, Tiểu Vượng.”

“Chị Tiểu Kiều, chị tín nhiệm em như vậy, nói với em những chuyện đó, còn tự mình đến tìm em, em nhất định sẽ không làm chị thất vọng.” 

Tức giận xong rồi, Vượng Tử nhanh chóng khôi phục sự chuyên nghiệp, hỏi rõ ràng số điện thoại, hòm thư và các tài khoản xã giao khác của Cao Mỹ Linh. Theo phân tích của Thịnh Kiều, dựa vào tính cách của Cao Mỹ Linh, chị ta cường thế như vậy, chắc chắn sẽ không chia sẻ ảnh gốc cho người thứ hai, chỉ cần thu phục được chị ta sẽ không cần lo lắng nữa. 

Thịnh Kiều chỉ xin nghỉ nửa ngày, còn phải về đoàn phim, Vượng Tử đi trước vỗ ngực đảm bảo, trước khi chính thức khởi tố cậu nhất định sẽ hoàn thành nhiệm vụ. 

Đeo kính râm và mũ lên, đi đến cửa, Thịnh Kiều lại xoay người lại, dừng một chút mới hỏi cậu: “Tiểu Vượng, chị có thể hỏi, tại sao em lại thích chị không?” Cô cười một chút: “Bởi vì, có vẻ như chị không có ưu điểm gì.” 

“Ai nói?” Vượng Tử căm phẫn: “Ai nói vậy, đều là một đám tục nhân.”

Cậu mím môi, đột nhiên lộ ra vẻ thẹn thùng của thiếu niên: “Chi Tiểu Kiều, chắc chị không nhớ em. Năm trước chúng ta đã gặp nhau ở quán Starbucks mới xây trên đường này.” 

Quả nhiên gương mặt Thịnh Kiều lộ ra vẻ mê mang. 

“Lúc ấy em vừa đá cầu xong, khát muốn chết, đi vào tiệm muốn mua Frappuccino, kết quả không mang tiền và di động. Em nói thôi bỏ đi, không ngờ lúc ấy chị xếp hàng đằng sau nói với nhân viên cửa hàng là chị thanh toán giúp em.” Cậu cười rộ lên, trong mắt đều là vẻ chân thành tha thiết: “Tuy chị đeo khẩu trang nhưng thời gian đó trùng hợp em lại đang xem phim của chị nên nhận ra ngay. Chị còn cười với em một cái, lúc đó em nghĩ, chị gái nhỏ ôn nhu thiện lương như vậy, nhất định không phải là loại người bọn họ nói!” 

Thịnh Kiều nhìn chằm chằm cậu, một lúc lâu sau, cô giơ tay xoa nhẹ đôi mắt: “Lần sau sẽ mời em đi uống Frappuccino, chị đi đây.” 

“Tạm biệt chị, trên đường cẩn thận.” 

Cho đến khi cô ngồi trên xe về đoàn phim, Thịnh Kiều mới lấy di động đã tắt âm ra. 

Đều bị Chung Thâm gọi đến nổ tung, còn vài tin nhắn của Phó Tử Thanh nữa, hỏi cô có phải đang đến bệnh viện không, thân thể thế nào. Thịnh Kiều trả lời từng cái rồi nhắm mắt lại, dựa ra sau ghế. 

Không biết vì sao trong lòng cô có chút khổ sở. 

Cô cũng không biết cô khổ sở vì cái gì, từ trước đến nay cô đều rất kiên cường. Một mình đi học ở nước ngoài, gặp chủ nhà lừa gạt, hơn nửa đêm dầm mưa kéo hành lý dọn khỏi ký túc xá cô cũng không khóc. 

Nhưng vào giờ phút này, hốc mắt cô lại chua xót không chịu được. Gắt gao nhắm mắt lại, nước mắt từ khóe mắt chảy xuống. 

Cô đang khổ sở vì cái gì vậy? 

Là vì Thịnh Kiều, hay là vì chính mình? 

Cô bỗng muốn khóc lớn một trận. 

****** 

<!–

Nhóm dịch: Mèo Xinh

–>

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai.