Đăng bởi Để lại phản hồi

Chương 39

Chương 39:phụ nữ của tôi, chỉ cần duy ngã độc tôn
Cố Cảo Đình hôn càng nhiệt liệt.
Giống như mưa rền gió dữ.
Anh hơi thở cũng dồn dập lên, ánh mắt mê hoặcchiếu một tầng huyền ảo, có nhu tình, quyển khiển, tình thâm.
Bất quá, Hoắc Vi Vũ nhắm mắt lại, không có nhìn đến.
Cuối cùng dừng lại trước, anh cắn môi cô, giống như như thế nào cũng hôn không đủ.
Hoắc Vi Vũ đau nhíu mày, một cái tát hướng tới trên mặt Cố Cảo Đình.
Anh cầm cổ tay cô, đè ở một bên, trầm giọng nói: “phụ nữ của tôi, chỉ cần duy ngã độc tôn là được, không cần thương yêu, nghe rõ sao.”
“Duy vũ độc tôn cái rắm a, anh buông tôi ra.” Hoắc Vi Vũ lắc lắc cổ tay.
Cố Cảo Đình gợi lên khóe miệng, tươi cười liễm diễm, mê hoặc nhân tâm, “Duy ngã độc tôn, duy, tôi! Mở rộng giải thích chính là, chỉ cần nghe tôi một người là đủ rồi.”
Hoắc Vi Vũ: “……”
“Tôi mệt nhọc.” Hoắc Vi Vũ không nghĩ để ý tới anh, trở mình, đưa lưng về phía anh, nhắm mắt lại.
Cô cho rằng tối nay sẽ mất ngủ.
Từsau khi ba ba qua đời, cô thường xuyên ngủ không được, ngủ rồi, cũng sẽ nửa đêm tỉnh lại.
Có đôi khi, thân thể như là bị thứ gì ngăn chận, kêu không ra tiếng, cũng không động đậy, tư duy lại rõ ràng đến không được.
Khoa học giải thích vì bóng đè.
Giải thích là, tinh thần tỉnh, thân thể lại rất mỏi mệt, cho nên mới sẽ như vậy.
Chính là, tối nay, cô lại một đêm cực kỳ mộng đẹp, buổi sáng thức 9 giờ.
Ánh nắng tươi sáng từ cửa sổ chiếu vào, dừng ở một góc giường, Cố Cảo Đình đã không còn.
Hoắc Vi Vũ đánh răng rửa mặt, từ phòng ra tới.
Cố Cảo Đình ngồi ở bên cửa sổ pha lê trước bàn tròn, mặc một bộ tây trang màu đen, phác hoạ ra dáng người anh cường tráng hữu hình.
Một ly cà phê, một phần báo chí, một cái quyền quý.
Có anh ở, cô cảm thấy nhà cô hai phòng ngủ một phòng khách trở nên xa hoa nhiều.
Cố Cảo Đình chú ý tới Hoắc Vi Vũ từ trong phòng ra tới, khép lại báo chí, ánh mắt mát lạnh nhìn về phía cô, “Còn không tới ăn cơm sáng.”
Hoắc Vi Vũ xách ghế dựa đối diện anh ngồi xuống, cầm ly cà phê của anh, uống một hớp lớn, hỏi: “Anh không cần đi quân khu sao?”
Cố Cảo Đình thật sâu nhìn cô, như là muốn xuyên qua hốc mắt cô nhìn thấu cô.
Hoắc Vi Vũ sắc mặt bình đạm tùy ý anh xem.
“Tôi sẽ đi ra ngoài một chuyến, đêm nay không trở lại, cô ở nhà ngoan một chút, thứ bảy tuần sau là hôn lễ em gái tôi cùng Ngụy Ngạn Khang, cô chọn lễ vật.” Cố Cảo Đình dặn dò nói.
Dì Long bưng lên một chén canh bổ khí táo đỏ nấm tuyết, sữa bò, nấu nhừ thơm ngon.
Hoắc Vi Vũ cúi đầu, dùng cái muỗng tùy ý múc, lười biếng nói: “Tôi có thể đưa vòng hoa sao? hoa cúc màu trắng rất thích hợp.”
“Đừng quấy rối, tôi không hy vọng em gái tôi tìm tôi khóc sướt mướt.” Cố Cảo Đình cảnh cáo nói.
Hoắc Vi Vũ giơ lên tươi cười quyến rũ, “Vậy anh muốn cùng em gái anh nói, quản không được tôi cũng quản không được nước mắt cô.”
“Cô còn thích Ngụy Ngạn Khang?” Cố Cảo Đình đôi mắt lạnh xuống dưới, chất vấn nói.
“Ai? Cái tên cặn bã?” Hoắc Vi Vũ khinh thường dựa vào ghế dựa, mắt cá chân phải gác ở đầu gối, run a run.
“Cô đưa hoa cúc chính là nói cho người khác cô tức giận, cô ghen ghét, cô không buông ra, cô còn yêu, nhớ kỹ thân phận của cô, cô là chị dâu Ngụy Ngạn Khang, phụ nữ của Cố Cảo Đình.” Cố Cảo Đình âm thanh lạnh lùng nói, đứng lên.
Nguyên bản trong phòng, như là khí lạnh bị hạ thấp mấy độ, lạnh căm căm.
Cố Cảo Đình đem một tấm thẻ vàng đặt lên bàn, “Mật mã là 081919, phía trước bốn vị là sinh nhật cô. “

 

 

 

 

 

<!–

Nhóm dịch: Mèo Xinh

–>

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai.