Đăng bởi Để lại phản hồi

Chương 3

Chương 3: Ai gả?

Nói về những người xuất sắc, có địa vị vô cùng quan trọng trong nhà họ Hạ là ba người cành vàng lá ngọc sau.

Hạ Dĩ Cẩm, Hạ Dĩ Kỳ, Hạ Dĩ Thư.

Kỳ thật Nhà họ Hạ còn có một vị thiên kim khác, chính là đứa cháu gái ngoại duy nhất của chủ nhân nhà họ Hạ – Hạ Chính Dương, Lâm Tuyết Lạc.

Chiếc xe hơi Extra Long Lincoln xa hoa của nhà họ Phong đã chờ ngoài cửa Nhà họ Hạ. Nhưng mấy tiểu thư nhà họ Hạ lại loạn cào cào trong phòng.

Nhà họ Phong từng có ân tình với nhà họ Hạ. Chủ nhân nhà họ Hạ – Hạ Chính Dương đã từng khoác loác: “Ba đứa con gái của Hạ Chính Dương tôi, để Cậu chủ nhà họ Phong tùy ý chọn một người!”

Mà hiện tại chính là lúc ông ta chứng minh lời hứa của mình.

Hạ Dĩ Cẩm: “Cha, hôm nay nếu cha ép buộc con phải gả cho Phong Lập Hân, vậy thì ngày mai cha hãy chuẩn bị nhặt xác thay con đi! Nói chừng không cần chờ đến ngày mai, vừa ra khỏi cửa lớn Nhà họ Hạ, con liền chết cho mấy người bọn họ xem.”

Hạ Dĩ Kỳ  đưa một đơn xét nghiệm ra trước mặt cha mình Hạ Chính Dương, “Con có thai rồi! Nếu cha ép con phải gả cho Phong Lập Hân, con đây sẽ nói cho tất cả mọi người trong thiên hạ, rằng con đội nón xanh cho Phong Lập Hân! Xem xem lúc đó ai mới là người mất mặt!”

Hạ Dĩ Thư lạnh giọng: “Cha, con mới 17 tuổi, còn chưa thành niên.”

Một tiếng vang loảng xoảng thật lớn, Hạ Chính Dương vì quá tức giận nên đã vơ ném hết toàn bộ ấm chén uống trà trên bàn xuống đất.

“Hạ Chính Dương tôi đây phí công nuôi dưỡng ba đứa con gái tự hại cha mình! Phong gia có ơn với Nhà họ Hạ chúng ta, nếu không phải năm đó Phong Lập Hân ra tay cứu giúp, Nhà họ Hạ nhà ta đã sớm phá sản! Hiện tại chính là lúc Nhà họ Hạ chúng ta báo đáp lại ân tình, nhưng các con lại là một đám vô ơn, có ơn không báo đáp! Nhất quyết buộc Hạ Chính Dương tôi phải trở thành loại tiểu nhân vong ơn bội nghĩa sao?” 

Ba đứa con gái cành vàng lá ngọc của Nhà họ Hạ đều ngậm chặt miệng, không nói nửa lời.

Một tờ báo cũ từ hai tháng trước được ném xuống bàn bởi một người mợ chủ xinh đẹp.

“Chính Dương, trước hết ông đừng vội vàng trách mắng các con. Đầu tiên ông phải nhìn xem Phong Lập Hân hiện tại đã biến thành bộ dạng gì đã. Anh ta bị lửa lớn thiêu đốt hoàn toàn thay đổi! Mặc dù muốn báo ơn, ông cũng không thể đem con gái ruột của mình đẩy vào hố lửa chứ?”

Người phụ nữ vừa nói chính là vợ của Hạ Chính Dương, mẹ của ba vị tiểu thư cành vàng lá ngọc nhà Nhà họ Hạ, Ôn Mỹ Quyên.

“A… Đây là thứ quái quỷ gì vậy.” Hạ Dĩ Kỳ sau khi cầm lấy tờ báo thì hoảng loạn hét lên một tiếng chói tai, lập tức ném nó sang một bên.

Hạ Chính Dương cầm lấy tờ bào liếc nhìn một lượt, ông không khỏi nhăn mày, thở dài nói: “Không nghĩ tới Phong Lập Hân lại bị bỏng nghiêm trọng đến vậy!”

Hạ Dĩ Cẩm: “Cha, Phong Lập Hân biết rõ mình bị bỏng tới nỗi người không ra người quỷ không ra quỷ, đến cả sinh hoạt của bản thân cũng không tự túc được, vậy mà nhất quyết còn đòi cha thực hiện lời hứa năm xưa, con thấy rõ ràng trong tâm anh ta rất độc địa!”

Ôn Mỹ Quyên: “Chính Dương, tôi cảm thấy lời Dĩ Cầm nói rất đúng! Nhìn xem tình huống hiện tại của Phong Lập Hân, căn bản là không thể làm chuyện phu thê chăn gối gì được! Vậy anh ta cưới một cô gái về nhà làm gì? Để làm bảo mẫu sao?”

“Con cảm thấy tâm lý anh ta có vấn đề, muốn tra tấn con gái nhà người ta.” Hạ Dĩ Thư đang im như tờ bỗng nhiên lên tiếng.

Tức khắc thư phòng Nhà họ Hạ đã tràn ngập bầu không khí hết sức quỷ dị.

“Chú, quản gia nhà họ Phong ngồi ở phòng khách chờ đã lâu.”

Lúc Lâm Tuyết Lạc bước vào trong phòng, hai mắt Ôn Mỹ Quyên như nhìn thấy vàng, bà ta xông lên một tay tóm lấy tay của Lâm Tuyết Lạc, “Chính Dương, cháu gái ngoại của ông cũng coi như đứa con gái trong nhà! Phong Lập Hân lại là người thừa kế duy nhất của tập đoàn Phong thị, Tuyết Lạc gả qua đó chỉ có hưởng phúc, cũng tốt hơn ở lại Nhà họ Hạ chúng ta chịu khổ.”

Tâm tình Tuyết Lạc chợt lạnh, cô thản nhiên phản bác lại một câu: “Thực sự tốt như vậy cơ à, nếu đã vậy tại sao mợ không gả con gái của mình cho nhà họ Phong mà hưởng phúc đi?”

“Lâm Tuyết Lạc, hai mươi năm qua, cô sống trong nhà họ Hạ, ăn cơm của Nhà họ Hạ chúng tôi, cũng đã đến lúc cô nên báo đáp ân tình cho người nhà Nhà họ Hạ rồi chứ nhỉ!” Hạ Dĩ Kỳ khịt mũi coi thường, nói.

<!–

Nhóm dịch: Mèo Xinh

–>

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai.