Đăng bởi Để lại phản hồi

Chương 4

Chương 4: Nỗi đau của cô

Kết hôn sáu năm, đương nhiên là cô biết anh muốn gì.

Mỗi lần khi anh muốn làm, anh đều trực tiếp nói ra như vậy, không có lời âu yếm nào, cũng không có khung cảnh lãng mạn.

Tình dục là nghĩa vụ giữa vợ và chồng, hơn nữa, cô yêu anh, căn bản không muốn chạy trốn.

“Được.” Tần Tô gật đầu, đáy mắt vẫn luôn bình tĩnh.

Chờ sau khi bóng dáng to lớn rời đi, bước chân xa dần, cô mới nhẹ nhàng thở ra một hơi, may mà ánh sáng rất tối, gò má ửng hồng của cô cũng không bị lộ ra.

Dù đã quen từ lâu, nhưng dù sao cô vẫn là một người phụ nữ, có sự e thẹn và rụt rè của vốn có của phụ nữ.

Cô bước xuống giường, cẩn thận nhét góc chăn, rồi vỗ về cậu nhóc đang ngủ mấy cái, sau khi xác định cậu vẫn đang ngủ ngon, Tần Tô mới từ từ bước ra khỏi cửa.

******************************

Ban đêm, thực sự rất lạnh.

Tư Đồ Thận đứng bên cửa sổ, đưa điếu thuốc trong tay lên miệng, hít mạnh một hơi, mùi thuốc lá từ miệng xộc lên chóp mũi, rồi lan đến tận bụng, nhưng vẫn không thể nén được sự khô nóng trong cơ thể anh như mọi khi.

Cơ thể con người có một chiếc chìa khóa, một khi ham muốn được mở ra, thực sự rất, rất khó kiểm soát.

Cũng giống như anh, buổi tối từ thư phòng đi ra, đúng lúc nhìn thấy cô đi chân trần xuống lầu để hâm sữa cho Châu Châu, hai chân thẳng tắp dưới váy ngủ của cô, khiêu khích máu nóng trong người anh.

Anh đưa tay lên định hút một hơi nữa, nhưng có người đã chặn tay anh lại.

Tư Đồ Thận nheo mắt, nhìn cô đưa điếu thuốc vào miệng, hút sâu rồi dập thuốc, sau đó dán lên môi anh.

Làn khói phả vào trong miệng anh, bị sặc lên cay cay, nhưng đủ vị.

“Ngày mai tôi phải dậy sớm đi hiện trường, có thể bắt đầu được chưa?”

Dưới ánh trăng, Tần Tô ngẩng đầu, đôi môi đỏ mọng, váy ngủ dán vào cơ thể, cả người tạo thành hai chữ…… quyến rũ.

“Được.” Anh di chuyển yết hầu, lửa đã cháy đến cổ họng.

Nụ hôn của người đàn ông nặng nề và gấp gáp, hơi thở giữa môi và răng vừa nặng nề và nóng bỏng.

Sau khi bị anh ném lên giường, Tần Tô liền thả lòng mình, để cho anh xé váy ngủ trên người và tách mắt cá chân của mình ra, ghì người đưa vào một cách dứt khoát……

“Ưm……”

Mỗi lần anh tiến vào, Tần Tô đều phối hợp khẽ run lên một tiếng, hai chân móc lấy eo anh quấn chặt hơn.

Thật chặt.

Tư Đồ Thận thoải mái trong lòng, từ xương cụt lên trên đều giống như bị điện giật, linh hồn sảng khoái có cảm giác như sắp lìa khỏi xác. Đó không phải là lần đầu tiên của hai người, nhưng lần nào cũng vậy, cô đều siết chặt đến mức muốn chết trên người cô.

Anh cúi đầu nheo mắt nhìn, cô đang mơ màng nóng bỏng nhìn anh, cong người đón nhận anh, giống như một yêu nữ chỉ muốn hấp thu hết tinh huyết của anh, ăn sạch anh.

Anh rất ghét cảm giác này, nhưng lại không thể kiềm chế được sự bức thiết muốn có cô. Anh có thể chấp nhận một cuộc hôn nhân không có tình yêu, nhưng không thể là người vô tính, rất chống đối cô, nhưng lại không thể chống lại sự ăn khớp của hai cơ thể.

Loại mâu thuẫn này trong lòng khiến anh càng thêm nóng nảy, trong lần cuối cùng, anh cúi người gần vành tai cô, đôi môi mỏng khẽ nói, giọng nói trầm thấp khàn khàn, “Vũ Đồng……”

Quả nhiên, người đang quấn chặt lấy anh lập tức cứng đờ, gương mặt vốn ửng đỏ do đạt đỉnh cũng đóng băng ở đó.

Tư Đồ Thận vùi đầu vào giữa cổ của người phụ nữ và gối một cách thỏa mãn và hài lòng, trong lòng có chút hả giận.

Anh biết rằng cái tên đó là nỗi đau của cô.

Tình dục mãnh liệt sẽ hút cạn sức lực của con người, nhưng sức lực toàn thân của Tần Tô lại bị người khác cố ý xé nát, khoảnh khắc cái tên đó được kêu lên, cô bị đánh ngay trước mặt, đau đến không thở được.

Đúng vậy, đó là nỗi đau của cô.

<!–

Nhóm dịch: Mèo Xinh

–>

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *