Đăng bởi Để lại phản hồi

Chương 4

Editor: Caramel

Khóe mắt Chu Từ ngấn lệ, im lặng không nói lời nào xoay người ngồi lên bàn, khép hai chân lại, bàn tay rụt rè cẩn thận lau chùi phía bên dưới.

Còn chưa kịp đề phòng thì bàn tay của Tiết Kiệu từ đâu bay đến, đè lên trên đầu gối cô.

Người đàn ông đã thu dọn tất cả mọi thứ xong xuôi, cả người đều ngay ngắn, quy củ, một chút cũng không nhìn ra điều gì khác thường. Đôi mắt lại sạch sẽ trong veo, làm người ta không thể nhìn ra được người khôi ngô, tuấn tú này lại là một người vô liêm sỉ như thế nào.

Chu Từ đáng thương nhìn chằm chằm anh, còn người đàn ông thì vẫn luôn dịu dàng mỉm cười.

Cuối cùng cô cũng không thể nào chống lại được, từng chút một tách hai chân, lộ ra dòng nước vẫn còn đang rỉ rỉ chảy ở phía dưới.

Chiếc khăn mặt ướt đẫm dán sát vào, hoa châu bị kíƈɦ ŧɦíƈɦ đến đỏ lên, huyệt thịt bên dưới hơi co rút lại. Chu Từ từng chút một lau đi dòng nước đang chảy ra, nước mắt đọng trên mi run rẩy chỉ chực chờ rơi xuống.

“Được… Được rồi ạ.” Cô theo bản năng muốn khép chân lại, hai đầu gối đang chụm vào nhau thì lại bị anh tách ra. Người đàn ông ngồi xổm xuống trước người cô, lúc nói chuyện hơi thở nóng ấm phả lên cánh hoa huyệt: “Ừm, để tôi xem.”

Ngón tay anh lạnh như băng, từng chút từng chút một gảy gảy, kéo kéo huyệt thịt của cô, rồi đặt lên hai cánh hoa của cô, hết lần này đến lần khác nhào nặn, chơi đùa với hoa châu. Khớp ngón tay lại tiến vào bên trong huyệt thịt moi moi móc móc, cô cắn cổ tay đè nén tiếng rêи ɾỉ, nước mắt lại lách tách rơi xuống.

Có vài giọt rơi trên mu bàn tay của người đàn ông, anh nâng mắt lên nhìn cô, bên môi có chút tàn nhẫn đang nở nụ cười dịu dàng.

“Khóc cái gì?”

Anh kiểm tra từ trong ra ngoài cho cô xong xuôi, mới thong thả nâng tay lên lau những giọt nước mắt đã khô của cô: “Tôi đưa em về nhà.”
Lúc này đã tan tiết tự học được một tiếng rồi, trong trường trống trơn, các tầng lầu ký túc xá cũng đã tắt đèn, bảo vệ đang cầm đèn pin tuần tra xung quanh. Chu Từ nhìn thấy trong tay Tiết Kiệu cầm theo túi tài liệu có chứa hình ảnh của cô, vành mắt hồng hồng đi theo phía sau anh.

Người phía trước vẫn bước đi vô cùng bình tĩnh, không có chút lo sợ cô sẽ nửa đường chạy mất.

Anh lái xe đến trường học, xe đỗ ở bên hông khu dạy học. Chu Từ đi xuống dưới, trong lúc đó hai chân vô cùng lạnh lẽo.

– Cô không mặc qυầи ɭóŧ, phía dưới váy thì trống không.

Cô lau xong mới phát hiện qυầи ɭóŧ và quần bảo hộ của mình giống như đống rác rưởi nằm ở cạnh cửa, phía trên còn dính tϊиɦ ɖϊƈh͙ của anh, từng giọt từng giọt rơi xuống từ qυყ đầυ của anh. Vẻ mặt người đàn ông dịu dàng, buông lỏng, cầm trong tay túi văn kiện làm cô xấu hổ, cuối cùng lại nắm lấy qυầи ɭóŧ đã bị vò thành một cục kia, qua loa mặc váy lên cho xong việc.
Dưới lầu, bảo vệ đang tuần tra phòng học ở tầng một. Ánh đèn pin đảo qua đảo lại, từ khe hở của tay vịn cầu thang chiếu vào khiến Chu Từ vô cùng sợ hãi, sợ ánh sáng kia sẽ chiếu vào dưới váy cô, làm cho người ta thấy được quang cảnh đẹp đẽ dưới váy.Trên đường đi này cô lo lắng hãi hùng, thế cho nên lúc ngồi vào xe của Tiết Kiệu, cô không tự chủ được mà thở dài nhẹ nhõm một hơi.

Ánh mắt của Tiết Kiệu liếc sang đây, nhìn quanh cả người cô.

Hô hấp của Chu Từ cứng lại, theo bản năng bảo vệ ngực của mình.

Người đàn ông liếc mắt nhìn cô một cái, khóe miệng cong lên, lộ ra ý cười, ngón tay thon gầy đặt trên sườn mặt cô. Chu Từ nghiêng mặt sang một bên, nhắm chặt mắt lại, nghe thấy tiếng “răng rắc” bên tai.

Tiết Kiệu đã ngồi về chỗ.

Anh giúp cô cài dây an toàn lại.
Mặt Chu Từ nóng hầm hập, hai bên má trắng nõn lại trở nên đỏ bừng.

Đi đến cổng trường, ngọn đèn chói mắt chiếu lại đây, cô theo bản năng rụt người lại. Tiết Kiệu thản nhiên liếc nhìn cô đang hoảng hốt, anh nắm lấy dây an toàn ấn hạ cửa sổ xuống.

“Ui trời! Là thầy Tiết à?” Bảo vệ cúi nửa người xuống, nhìn thấy Tiết Kiệu thì sửng sốt.

Tiết Kiệu dịu dàng nói: “Cùng học sinh nói chuyện, không chú ý đến thời gian, làm phiền anh rồi.”

Bảo vệ liên tục gật đầu: “Sao có thể được, thầy vất vả rồi.” Nói xong mở cửa cho anh ra ngoài.

Tiết Kiệu khởi động xe lần nữa, giọng điệu bình thản: “Địa chỉ.”

Chu Từ ngẩng người, ngón tay siết chặt dây an toàn, thuận miệng nói địa chỉ cho anh.

Tầm mắt từ kính chiếu hậu của anh thản nhiên liếc nhìn sang, khóe miệng người đàn ông lại mang theo ý cười, gật đầu một cái.
Trong xe anh có một mùi cỏ thơm rất đặc biệt, mang theo hương thơm tươi mát sạch sẽ của cỏ cây, không hề bị gay mũi. Trong xe cũng vô cùng sạch sẽ, nệm cũng rất mềm, dựa vào vô cùng thoải mái, nhưng Chu Từ lại chẳng dám lơi lỏng chút nào, dư quang trong mắt vẫn dừng trên khuôn mặt của Tiết Kiệu.

Lúc mười giờ đêm thị trấn nhỏ này vô cùng thưa thớt, thời điểm này mọi thứ cũng đang dần khép lại, chỉ còn lại ánh đèn đường mờ mờ ảo ảo và những chú chó mèo lang thang trong đêm.

Ánh đèn trên đường đi chiếu vào gương mặt anh lúc sáng lúc tối, thậm chí trên đường đi anh cũng chưa từng liếc nhìn Chu Từ cái nào.

Tới địa chỉ cô nói, anh dừng xe lại, ngón tay gõ nhẹ tay lái, ý bảo cô có thể xuống.

Chỉ có như thế thôi sao?

Chu Từ có chút không thể tin được, nhưng ánh mắt nguy hiểm của người đàn ông đã nhìn sang: “Muốn đến chỗ khác, không muốn về nhà nữa à?” Cô ngẩng người, nắm lấy dây đeo cặp rồi đẩy cửa ra xuống xe.
Cô chỉ thuận miệng nói đại một địa chỉ cho Tiết Kiệu, là một tòa nhà kiểu cũ, tòa nhà này chỉ cao sáu tầng, đã lâu năm không sửa nên ánh đèn cứ chớp tắt liên tục. Cô che miệng đứng trên tầng một lúc lâu, mãi đến khi không còn động tĩnh nào nữa thì ngón tay nhỏ mới nắm chặt dây cặp đi xuống dưới lầu, sợ sẽ quấy rầy đến các hộ gia đình trong tòa nhà này.

Đi ra khỏi tòa nhà đấy, cô liếc nhìn xung quanh, thấy xe của Tiết Kiệu đã rời đi rồi thì cô mới thả lỏng được.

Nhà cô còn cách nơi này mười lăm phút đi đường nữa, nếu như chạy thì chắc khoảng tám, chín phút.

Chu Từ vừa tính toán lộ trình đi, vừa đi ra ngoài, thì chiếc xe phía sau đột nhiên bật đèn lên, từ phía sau cô chiếu lại, giống như vạn tiễn xuyên qua tim cô.

Cô quay đầu lại nhìn, Tiết Kiệu đang ngồi trong xe, vẻ mặt vô cùng bình tĩnh, ngón tay gõ lên tay lái. Anh đối diện với ánh mắt của cô, không chút để ý mà nhìn cô vẫy vẫy tay, ý bảo cô lên xe.
Da đầu Chu Từ run lên, từng bước từng bước một đi đến.

Cô lại quay về chỗ phó lái một lần nữa, trên tấm đệm mềm mại mơ hồ vẫn còn sót lại nhiệt độ cơ thể của cô.

Tiết Kiệu nghiêng người qua, nửa thân người đều bao phủ cô, từ đuôi lông mày đến khóe mắt đều là cảm giác áp bức và thích thú.

Chu Từ cho là người đàn ông này muốn giúp cô cài lại dây an toàn, nắm chặt góc váy chờ đợi, nhưng mà anh lại không nhúc nhích gì thêm.

“Chu Từ.” Bên miệng anh vẫn còn ý cười cợt nhả, như đang nhìn một con mồi ngu xuẩn: “Tôi là chủ nhiệm lớp của em, vì sao em lại cho rằng tôi không biết được địa chỉ nhà em chứ?”

<!–

Nhóm dịch: Mèo Xinh

–>

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai.