Đăng bởi Để lại phản hồi

Chương 60

Chương 60:ăn hiếp phụ nữ,anh là đàn ông sao?
Một trăm lần, ba trăm phút, năm giờ không gián đoạn đánh răng.
Hoắc Vi Vũ đánh xong răng đã hơn mười một giờ tối.
Cô ném bàn chải đánh răng xuống, không rên một tiếng hướng ra ngoài cửa.
Trung tá Thượng ngay từ đầu cảm thấy tư lệnh trừng phạt, nên để ngườiphụ nữ ngạo mạn này biết một chút lợi hại.
Chính là, nhìn đến môi cô sưng như là lạp xưởng, anh trong lòng một chút không cảm thấy sảng khoái.
Như vậy đánh, lợi đều đánh nát.
“Tư lệnh nói, cô đánh xong có thể ăn cơm.” Trung tá Thượng nhắc nhở nói.
Hoắc Vi Vũ gợi nụ cười lạnh, ánh mắt lạnh băng.
Cô hiện tại không nói lời nào đều cảm thấy trong miệng như là hàm chứa mấy trăm thanh đao cắt đau.
Ăn cơm?
Hoắc Vi Vũ lười nói chuyện, mở cửa, cằm hất hướng cửa, ý bảo anh có thể rời đi.
Trung tá Thượng vẻ mặt khó xử gật đầu, đi ra ngoài cửa.
Hoắc Vi Vũ đập vào cửa, mệt mỏi nằm ở trên giường, ngưỡng mặt nhìn màu gỗ vàng nhạt trên đỉnh.
Đêm khuya tĩnh lặng, cảm giác cô độc tập kích mà đến.
Không có thân nhân, không có người yêu, cho dù có bạn, cô như vậy cũng không thể đi gặp.
Hôn người đau, thù người mau, cô chỉ có thể tránh ở nhà liếm vết thương.
Cô thật là nhớ mẹ, nếu có thể, buổi tối hôm nay mẹ liền tới đón cô đi thiên đường, thật là tốt biết bao.
Di động vang lên tới, Hoắc Vi Vũ lười tiếp nghe, nhắm mắt lại.
Ngủ rồi, miệng liền sẽ không đau.
Không biết qua bao lâu, phía trên môi của cô cảm thấy một trận mát mẻ.
Hoắc Vi Vũ ngủ ngắn, mở to mắt, nhìn đến Cố Cảo Đình bôi thuốc cho cô.
Cô đẩy ra tay anh giúp cô bôi thuốc, trong mắt bốc lửa trừng mắt anh .
Cô không cần anh hảo tâm.
Cố Cảo Đình náo loạn, trong mắt phụt ra một đạo lệ quang, dùng sức nắm gò má cô, thoa lên thuốc bột ngón tay thâm nhập trong miệng cô, từ trái sang phải dọc theo hàm răng cô thoa lên.
Hoắc Vi Vũ muốn cắn ngón tay anh .
Nhưng mà anh nắm gò má cô sức lực vô cùng lớn, hàm răng cắn không khép được.
Trong miệng vị giác nếm thuốc bột đắng lạnh, cô không nghĩ nuốt xuống, nước miếng liền theo khóe miệng chảy ra.
Cố Cảo Đình bôi xong mới buông cô ra, rút mấy tờ khăn giấy lau nước miếng trên tay cô.
Hoắc Vi Vũ tức giận ngồi dậy, chính là miệng bên trong lại đau, cô không nghĩ nói chuyện.
Cố Cảo Đình đem một hộp khăn giấy ném ở trước mặt cô, lạnh lẽo nhìn cô, không vui nói: “kêu cô đánh răng một trăm lần cô liền đánh răng một trăm kiểu, như vậy nghe lời, kêu cô không cần trêu chọc Ngụy Ngạn Khang, cô như thế nào liền nghe không hiểu?”
Hoắc Vi Vũ buồn bực.
Người này trừng phạt cô, hiện tại đã tới nói mát.
Cô bắt lấy hộp khăn giấy trong tầm tay ném lên người anh .
Cố Cảo Đình linh hoạt tránh thoát, ở trên giường cô ngồi xuống.
Hoắc Vi Vũ nhấp môi lại bắt gối đầu ném lên người anh.
Cố Cảo Đình trong mắt phụt ra một đạo lệ quang, như là dã thú, cầm cổ tay cô, ưu thế khuynh đảo đem cô áp đến trên giường.
Trên cao nhìn xuống cô.
“Còn chưa ý thức được lỗi mình đúng không?” Cố Cảo Đình tàn nhẫn nói.
“ăn hiếp phụ nữ,anh còn có phải đàn ông hay không? Có bản lĩnh đi diệt Ngụy Ngạn Khang đi!” Hoắc Vi Vũ phát hỏa nói, lời vừa nói, miệng nóng rát đau đớn.
“Còn cần cô nói!” Cố Cảo Đình lạnh lùng nói.
Cúi đầu, cắn lỗ tai cô một chút
Hơi thở đều rơi vào khung màng nhĩ.
Nhột Hoắc Vi Vũ run rẩy.
Cố Cảo Đình liếc cô đôi mắt quật cường, ánh mắt bịt kín một tầng sa mỏng hắc ám, ý vị thâm trường nói: “Muốn biết tôi có phải đàn ông hay không? Tôi thỏa mãn cô yêu cầu này.”
“Cái gì?” Hoắc Vi Vũ kinh ngạc nhìn Cố Cảo Đình.
Anh trên mặt trầm tĩnh giữ kín như bưng, cầm tay cô, đặt ởtrên bụng mình, khẩu khí ra lệnh: “Làm đi.”

 

 

 

 

 

<!–

Nhóm dịch: Mèo Xinh

–>

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *