Đăng bởi Để lại phản hồi

Chương 61

Chương 61: xứng đáng! Đừng ngang bướng với tôi nữa!
Hoắc Vi Vũ tròn xoe mắt hạnh, bị sét đánh ngoài khét trong sống.
Anh là muốn cô giúp anh làm ra tới?
Anh ham muốn vô độ, không phải có rất nhiều phụ nữ tiếp nối sao?
Làm gì tìm cô là người đang bị thương tổn.
Hoắc Vi Vũ mở tay ra.
Đánh răng miệng bị thương không thể gần, còn có nguyên nhân vì ma xát quá độ tay nổi mụn nước.
“Xấu hổ a, trong miệng có thương tích, trên tay có thương tích, dì cả cũng đang ở, công năng tính đánh mất, không có thể giúp anh làm.” Hoắc Vi Vũ không khách khí cự tuyệt nói.
Cố Cảo Đình cầm tay phải cô, nhìn lướt qua, một loạt mụn nước màu đỏ, có chút tổn thương da.
Anh nhíu mày, nhìn về phía Hoắc Vi Vũ.
Cô cảm thấy bàn tay anh độ ấm quá cao, như là đầu mẩu thuốc lá, rút tay ra.
“đáng đời.” Cố Cảo Đình có chút tức giận nói.
Hoắc Vi Vũ trong mắt phụt ra ngọn lửa.
Cố Cảo Đình ngồi dậy, cầm thuốc mỡ vừa rồi cho cô dùng, bôi một chút lên ngón trỏ tay phải, đối với cô nói: “duỗi tay ra.”
Hoắc Vi Vũ không muốn, khoanh tay trước ngực, nghiêng người, đưa lưng về phía anh.
Cố Cảo Đình mặt lạnh khốc giống như khối băng, tay trái để ở trên cái mông vun cao, vòng quanh vuốt ve, mắt lạnh nhìn bên mặt cô, “cô giống như nói sai rồi, trừ ra tay, miệng, nơi đó, còn có một chỗ có thể dùng?”
Hoắc Vi Vũ cúc hoa căng thẳng, ý thức được anh nói chính là nơi nào, quay đầu không bình tĩnh nhìn anh.
chống lại ánh mắt anh sâu không lường được.
“Còn không đưa tay duỗi ra.” Cố Cảo Đình ra lệnh.
Hoắc Vi Vũ biết anh không nói giỡn, vẫn là nghiêm túc, cô không muốn cúc hoa tàn, cẩn thận đưa tay cho anh
Anh cầm tay cô, mở ra lòng bàn tay cô, ngón trỏ tay phải xoa mụn nước trong lòng bàn tay cô, rất là chuyên chú, động tác cũng mềm nhẹ.
Chỉ là, làm cho lòng bàn tay cô ngứa.
“có tốt hay không?” Hoắc Vi Vũ thúc giục nói.
Cố Cảo Đình liếc hướng cô, vòng tay giữ bả vai cô, hơi hơi dùng sức, liền đem cô nhốt ở trong ngực.
Cùng nhau nằm xuống.
Hoắc Vi Vũ phía sau lưng gắt gao dựa vào ngực anh, quá nóng, lắc mông muốn giãy giụa ra.
Cố Cảo Đình nhắm hai mắt lại, thanh âm trầm thấp vài phần, “Nếu hôm nay buổi tối cái gì đều không muốn làm, phải bồi tôi ngủ, nếu tinh lực quá thừa, tôi đây liền bồi cô làm một hồi.
Hoắc Vi Vũ bất động.
Cô từ gối đầu lấy ra di động, nhìn thoáng qua thời gian trên mặt, ba giờ sáng.
Mặt trên còn có hiện một cuộc gọi nhỡ của anh, lúc hơn mười một giờ, chỉ là cô cố tình không có nghe.
Hoắc Vi Vũ lại đem điện thoại ném về phía dưới gối đầu, thở dài một hơi.
Cố Cảo Đình như vậy vẫn không ngủ được, chạy tới nơi này tra tấn cô, biến thái sao?
Cô muốn nghĩ cách, bằng không, hiện tại thực bị động.
cằm Cố Cảo Đình cọ sợi tóc trên đỉnh đầu cô, ý vị thâm trường nói: “Hoắc Vi Vũ, đừng ngang bướng với tôi nữa.”
Hoắc Vi Vũ trợn trắng mắt, không lời nào để nói cùng anh, vẫn là tiết kiệm sức lực nghỉ ngơi dưỡng sức đi.
“uh?” Cố Cảo Đình thúc giục nói, muốn nghe được cô trả lời.
Hoắc Vi Vũ nhắm mắt lại giả bộ ngủ.
Hiển nhiên đáp án là phủ định.
Cô muốn trải qua cuộc sống tự do tự tại, vô lo vô nghĩ.
Cố Cảo Đình xoay qua cằm cô, làm cô đối diện với anh.
Cô vẫn là nhắm mắt lại.
Cố Cảo Đình nhíu mày, xem ra tới, “Giả bộ ngủ?”
Hoắc Vi Vũ chính là nhắm, mang theo ý khiêu khích.
Cô chính là giả bộ ngủ, anh có thể làm sao bây giờ?
Cố Cảo Đình gợi lên khóe miệng, vài phần tà nịnh tàn sát bừa bãi, “Cũng tốt, thời điểm tỉnh như là mèo hoang, ngủ rồi, tôi muốn làm cái gì, cũng không sợ bị móng vuốt đả thương.”
Hoắc Vi Vũ bất đắc dĩ mở to mắt, vài phần ủy khuất nhìn anh, trong mắt chiếu ra phản đối trước vẻ anh tuấn của anh.
Kia khó có được yếu đuối động lòng người, làm anh nhiệt huyết sôi trào.
Cố Cảo Đình không có khống chế được, hôn lên môi cô ……

 

 

 

 

 

<!–

Nhóm dịch: Mèo Xinh

–>

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai.