Đăng bởi Để lại phản hồi

Chương 67

Chương 67: thà rằng đắc tội tư lệnh, cũng đừng đắc tội tư lệnh phu nhân
Chỉ chốc lát
vọt vào tiệm vàng tới hơn hai mươi binh lính cầm súng.
sắc mặt ông chủ trở nên tái nhợt.
Này đó một bộ phận binh lính khống chế người trong tiệm, mặt khác một bộ phận huấn luyện đứng thành hai hàng, ở giữa chừa ra một con đường.
Cố Cảo Đình bước vào, bước chân ung dung, ánh mắt lạnh lùng, mang theo khí chất duy vũ độc tôn, bước đều rõ ràng, làm cho người ta sợ.
Ông chủ nhìn đến là Cố Cảo Đình, chân cẳng nhũn ra, thanh âm run rẩy mà hô: “Cố tư lệnh.”
Cố Cảo Đình liếc hướng Hoắc Vi Vũ, trầm giọng hỏi: “Hắn như thế nào khi dễ cô?”
“Hắn ngầm chiếm hoa tai tôi, oan uổng tôi, vu hãm tôi.” Hoắc Vi Vũ bật thốt lên lời.
Nói xong, cô nhíu mày, trong lòng có loại cảm giác quái dị.
Cô như thế nào giống trẻ con cùng cha mẹ cáo trạng a!
Cố Cảo Đình nhìn về phía ông chủ tiệm vàng, ánh mắt lạnh lẽo, giống như tử thần, trong không khí chung quanh đều mang theo cảm giác tiêu điều chết chóc.
ông chủ tiệm vàng sợ đến hồn phi phách tán, bàn tay đánh chính mình, cầu tha thứ nhìn Cố Cảo Đình, “Là tôi có mắt không thấy Thái Sơn, là tôi hồ ngôn loạn ngữ, tôi nên đánh, tôi đáng chết, kính xin tư lệnh buông tha.”
“hoa tai cô ấy đâu?” Cố Cảo Đình lạnh giọng hỏi.
ông chủ tiệm vàng sắc mặt càng kém, chột dạ liếc Hoắc Vi Vũ một cái, thấp giọng nói: “Vừa rồi có một người bỏ mười vạn đồng mua đi.”
“A.” Hoắc Vi Vũ cười khẽ một tiếng, tiếng cười tràn ngập châm chọc cùng khinh thường.
ông chủ tiệm vàng đầu cũng không dám ngẩng lên, trán ứa mồ hôi lạnh.
“Thực tốt.” Cố Cảo Đình nói hai tiếng lạnh căm căm, nhìn về phía trung tá Thượng , mệnh lệnh nói: “Xử lý xuống, tôi không muốn nhìn thấy tiệm này còn có cơ hội tồn tại.”
“Vâng.” Trung tá Thượng gật đầu.
Cố Cảo Đình nắm cổ tay Hoắc Vi Vũ, dắt cô đi nhanh ra ngoài.
Cô nghe được trung tá Thượng lạnh giọng nói với ông chủ tiệm vàng: “Ông thật lớn mật, bên trong hoa tai có bí mật quân sự, an nguy quốc gia, ông gánh vác không nổi đâu, người đâu, đem trang sức nơi này tịch thu, người mang đi cho tôi, chớ bỏ qua bất kỳ dấu vết nào.”
“Vâng.” thanh âm binh lính to lớn vang dội.
Hoắc Vi Vũ quay đầu lại, xem ông chủ tiệm vàng quỳ gối trên mặt đất, cầu xin tha thứ nói: “Tư lệnh tha mạng, tôi về sau cũng không dám nữa.”
Cố Cảo Đình mặt vô biểu tình lôi kéo Hoắc Vi Vũ ra cửa, trong mắt không có một tia tình cảm, giống như đại biểu thần chết Satan.
Vừa ra khỏi cửa, Hoắc Vi Vũ hoảng sợ.
Cô là kêu anh mang người tới, không nghĩ tới, anh mang theo hai trăm người tới, đem ngõ hẻm cùng tiệm vàng nhỏ vây chật như nêm cối.
Có binh lính chờ đợi ở xe Hummer màu đen trước mặt, cúi chào Cố Cảo Đình, cung kính mà mở cửa xe.
Cố Cảo Đình bước lên xe, ngồi vào chỗ ngồi phía sau xe, một thân tự phụ cùng lãnh khốc, tùy tiện hướng nơi nào một tòa, đó chính là quyền uy cao nhất.
Hoắc Vi Vũ dừng một chút.
“Còn không lên xe?” Cố Cảo Đình nói, giơ lên cánh tay, nhìn vàothời gian ở trên cổ tay.
Hoắc Vi Vũ cảm thấy anh không có thời gian, sảng khoái lên xe, ngồi ở bên cạnh anh.
“hoa tai kia đối với cô rất quan trọng sao?” Cố Cảo Đình lãnh đạm nhìn phía trước nói.
“Rất quan trọng. Vô cùng quan trọng.” Hoắc Vi Vũ không có phủ nhận.
Cố Cảo Đình liếc xéo hướng cô, thâm thúy dấu mãnh liệt trong mắt, “của Ngụy Ngạn Khang?”
“Là di vật của mẹ tôi.” Hoắc Vi Vũ nói, đôi mắt rũ xuống dưới, lông mi thật dài che khuất trong mắt ảm đạm.
Sương mù từ trong mắt chảy xuôi ra.
Cô liền không nên mang, sẽ không có nhiều chuyện như vậy.
Trong lòng chua xót.
Cô thật đúng là chuyện gì cũng làm không tốt, thứ gì cũng lưu không được.
Cố Cảo Đình minh bạch, hứa hẹn nói: “Trong vòng 3 ngày giúp cô tìm được.”
Hoắc Vi Vũ nhìn về phía Cố Cảo Đình.
“Cùng tôi đi một chỗ.” Cố Cảo Đình trầm giọng nói.
Anh nói chuyện, chính là khuôn vàng thước ngọc, cô còn ở trên xe anh, không đi cũng không được a!

 

 

 

<!–

Nhóm dịch: Mèo Xinh

–>

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai.