Đăng bởi Để lại phản hồi

Chương 68

Chương 68: cười cái gì
Xe chạy ra đi
Hoắc Vi Vũ nhìn anh xem tư liệu, ánh mắt chuyên chú.
Ấn ở trên tư liệu kẹp ngón tay thon dài, móng tay cắt thật sạch sẽ, mỗi một cái móng tay phản chiếu ánh mặt trời sáng bóng.
Ánh mặt trời rơi ở trên người anh một nửa, giống như đem anh bao phủ ở vầng sáng.
An tĩnh như vậy.
Giống như thiên thần khiến người ngưỡng mộ.
Ai cũng không nghĩ tới căng thẳng cao quý Cố Cảo Đình ngày hôm qua có một mặt như vậy.
Cô hiện tại nhớ tới, đều giống như ở trong mộng, trở nên không chân thật.
Hoắc Vi Vũ khẽ cười một tiếng, dựa vào trên ghế.
Cố Cảo Đình nghe được, trầm tĩnh nhìn về phía cô, “Cười cái gì?”
“Cảm thấy cuộc sống tràn đầy kỳ tích cùng không thể tưởng tượng nổi.” Hoắc Vi Vũ ba phải cái nào cũng nói được.
“Cụ thể nói cái gì?” Cố Cảo Đình hỏi tới.
“thời tôi học đại học, các bà trong sân và đám con gái ở tiểu khu đã làm một cái điều tra, xem ai cùng Cố tư lệnh xứng nhất.” Hoắc Vi Vũ nhớ lại nói.
Cố Cảo Đình không nói gì, ánh mắt nặng nề, khép lại tư liệu.
“Tôi đã quên bọn họ nói ai cùng anh xứng nhất, nhưng mà, nói tôi và anh không xứng nhất, năm trăm người đồng tình.” Hoắc Vi Vũ cười nói.
Cô là tán thưởng một người.
“Cái đám kia không phải bị hắc rớt sao?” Cố Cảo Đình không lạnh không nhạt nói, đem tư liệu kẹp nhét vào sau lưng ghế dựa.
Hoắc Vi Vũ kinh ngạc nhìn về phía Cố Cảo Đình, “Anh làm sao biết?”
“Tôi không thích trở thành đề tài người khác trà dư tửu hậu.” Cố Cảo Đình nhàn nhạt nói.
Hoắc Vi Vũ: “……”
Cô lúc ấy còn đang suy nghĩ, ai lớn mật như vậy dám hắc đám người nhà quân khu, nguyên lai là anh!
*
Xe chạy nửa giờ, vào sân gôn đẳng cấp nhất.
Hoắc Vi Vũ tiếp khách đã tới một lần, biết là sản nghiệp Cố thị.
Nơi này hơn một ngàn một bình trà, ở một đêm trên một vạn, phục vụ mọi nhu cầu.
“Anhđể cho tôi một người bị thương bồi anh đánh golf?” Hoắc Vi Vũ suy đoán nói.
Cô đánh golf không có hứng thú.
“Đi nam đảo gặp một người bạn.” Cố Cảo Đình trầm giọng nói.
Nói chuyện bên trong, xe anh đã chạy đến phía dưới phi cơ.
Hoắc Vi Vũ nhìn ra ngoài xe.
Phi cơ rất lớn, cao hơn so với máy bay hành khách bình thường, ước chừng hai mét năm, dài đến hơn hai mươi thước, toàn thân trắng tinh, dưới ánh mặt trời lóng lánh sáng rọi.
lúc trước anh lái tới tìm cô chính là trực thăng đơn giản, cùng chiếc này so sánh, gặp sư phụ.
“của anh hả?” Hoắc Vi Vũ hỏi.
“uh.” Cố Cảo Đình lên tiếng, “lễ vật kết hôn.”
Hoắc Vi Vũ: “……”
“cho tôi sao?” Hoắc Vi Vũ kinh ngạc nói.
“cô nghĩ sao?” Cố Cảo Đình hỏi ngược lại.
Hoắc Vi Vũ trong lòng có loại cảm giác quái dị.
Cố Cảo Đình đưa cô một chiếc phi cơ, loại phi cơ này ít nhất hai mươi mấy triệu đi, anh cũng chi quá lớn.
cô tiếp nhận có chút gánh nặng.
“Sẽ không viết chính là tên tôi?” Hoắc Vi Vũ hồ nghi nói.
“Bằng không cô nghĩ sao?” Cố Cảo Đình có chút không kiên nhẫn, mày nhíu lên, “Tôi nói cho cô chính là cho cô, giấy chứng nhận ở cabin phi cơ.”
Hoắc Vi Vũ trầm mặc.
Cô có phi cơ, nếu lúc chạy trốn bay đi, Cố Cảo Đình sẽ không phái máy bay chiến đấu truy kích cô.
Bất quá, cô có thể không cần sao? Quân nhân kết hôn không thể ly hôn, cũng mang không đi a?!
cơ trưởng mặc không quân màu trắng cung kính mở cửa xe.
Nhân viên trực trên phi cơ đều đứng ở phía trước phi cơ, xếp thành hai hàng nghênh đón.
Cơ trưởng ở phía trước dẫn đường.
Cố Cảo Đình nắm cổ tay cô bước lên bậc thang, nện bước trầm ổn.
Cô có một loại cảm giác đăng cơ làm Hoàng Hậu, vạn người chú ý, cao cao tại thượng, chỉ là……

 

 

 

<!–

Nhóm dịch: Mèo Xinh

–>

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai.