Đăng bởi Để lại phản hồi

Chương 6


Chương 06: Không ra bài theo lẽ thường

 

Đám fan hâm mộ ầm lên:

 

“Cô nói bậy bạ gì đó? Bôi nhọ thanh danh của người khác là phạm pháp đó!”

 

“Đúng đấy, đừng có ở đây quấy rối!”

“Tôi thấy cô ghen tị với sự nổi tiếng của cô Ninh Mông thì có!”

Nghe thấy thế thì fan nữ đó nở nụ cười lạnh lùng: “Tôi ghen tị với cô ta? Tôi chỉ thấy ngứa mắt mà thôi! Nói cho mấy người biết, tôi học cùng trường với Ninh Mông đấy. Lúc trước khi còn đi học, cô ta chính là người đứng chót lớp chuyên ngành, với lại cô ta vốn không biết vẽ tranh, đừng nói truyện tranh, ngay cả những nét bút đơn giản cũng không vẽ nổi!”

 

Có người hô lớn: “Nếu như Ninh Mông không biết vẽ tranh, thì tác phẩm « Nở rộ » là từ đâu mà có?”

 

Fan nữ cười nhạo một cái: “Đương nhiên là tìm người vẽ thay rồi!”

 

Đám fan hâm mộ không tin cô ta: “Cô có chứng cứ không? Nếu như không có chứng cứ thì lời nói của cô, chúng tôi một chữ cũng không tin!”

 

Fan nữ ngẩng đầu lên với dáng vẻ cây ngay không sợ chết đứng: “Tôi không có chứng cứ, nhưng mà, anh ta có!”

 

Nói dứt lời thì cô ta chỉ tay sang một bên!

 

Có một người đang cúi đầu, đứng ở dưới góc khuất của biển quảng cáo.

 

Nhìn thấy anh ta thì Ninh Mông sững sờ.

 

Đây không phải người con trai bị ức hiếp ở phía sau hậu trường lúc nãy sao?

 

Đang nghĩ ngợi thì cô lại nghe thấy fan nữ nói: “Anh ta tên là Đỗ Nhược, là bạn trai cũ khi còn trong trường học của Ninh Mông!”

 

Ninh Mông: ? ?

 

Miệng cô hơi mấp máy, không thể ngờ được quan hệ của mình và anh ta là như vậy!

Cô quan sát tỉ mỉ một chút thì thấy đúng là ngũ quan của người con trai này không tệ, chỉ là gầy quá mức.

 

Ninh Mông đỡ cằm, cô thấy hơi dở khóc dở cười.

 

Fan nữ tiếp tục nói: “Đỗ Nhược là tay vẽ thiên tài trong khóa đó của chúng tôi, vì Ninh Mông nhắm trúng thiên phú của anh ta nên mới hẹn hò với anh ta! Sau đó, vào lúc năm hai thì mẹ của Đỗ Nhược bị bệnh nặng, cần gấp một khoản tiền, thừa cơ hội đó, Ninh Mông giậu đổ bìm leo ký kết một bản hợp đồng không bình đẳng, cô ta dùng 50 ngàn, ký hợp đồng hẳn 5 năm với anh ta!”

 

Vừa dứt lời thì đám người ồ lên.

 

50 ngàn, 5 năm…

 

Vậy thì rẻ quá rồi đấy!

 

Ngay cả Ninh Mông nghe vậy thì cũng cảm thấy nguyên thân rất quá đáng!

 

Khó trách người ta lại phản kháng.

 

Đỗ Nhược nghe đến đó thì rốt cục cũng ngẩng đầu lên, anh ta chậm rãi mở miệng: “« Nở rộ » là do tôi vẽ.”

 

Ánh mắt u ám của anh ta nhìn về phía người con gái đang ngồi tại trên bàn ký tên.

 

50 ngàn, 5 năm.

 

Lúc ấy anh ta cùng đường rồi nên chỉ có thể đồng ý.

 

Anh ta vốn định tuân thủ hợp đồng, nhưng Ninh Mông thực sự rất quá đáng. Không chỉ là ép anh ta vẽ tranh thâu đêm suốt sáng, còn hở tí là chửi đánh anh ta, xem anh ta như nô lệ…

 

Tô Điềm Điềm nói đúng.

 

Không chết trong sự im lặng, thì bộc phát trong im lặng.

 

Anh ta không chịu nổi nữa rồi!!

 

Anh ta nắm chặt bản thảo trong tay.

 

Ninh Mông chắc chắn sẽ không thừa nhận nên anh ta muốn lấy chứng cứ ra, để cô không thể nào chối cãi!

 

Đúng lúc này, cuối cùng thì cô gái ngồi trên bàn ký tên mở miệng: “Này, mọi người bình tĩnh trước đã, nghe tôi nói.”

 

Đám người nhao nhao nhìn về phía Ninh Mông.

 

Có fan hâm mộ hô to: “Ninh Mông, nói cho chúng tôi biết, tất cả đều là giả!”

 

Fan nữ lại cười nhạo: “Ninh Mông, tôi biết cô sẽ không thừa nhận, nhưng Đỗ Nhược có chứng…”

 

“Ai nói tôi không thừa nhận?”

 

Ninh Mông đáp lại, cắt ngang lời cô ta khiến đám người ở hiện trường ngây ngẩn hết cả người!

 

Sau đó, mọi người thấy Ninh Mông vẫn ngồi tại chỗ, cô thở dài rồi nói: “« Nở rộ » đúng thật là của Đỗ Nhược vẽ, không phải tôi vẽ.”

 

Đỗ Nhược đang định ném bản thảo cầm trong tay ra ngoài: ? ?

 

Tất cả mọi người ở hiện trường: ? ? ?

 

Fan nữ hơi sửng sốt rồi chợt phản ứng kịp thời, cô ta hô lớn: “Ninh Mông thừa nhận rồi, cô ta là kẻ lừa gạt!”


<!–

Nhóm dịch: Mèo Xinh

–>

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai.