Đăng bởi Để lại phản hồi

Chương 73

Chương 73: về sau không được cười
Ngoại trừ phía trước những người phục vụ cùng cơ trưởng đứng, còn có bốn chiếc xe thiết giáp, mười hai binh lính mặc áo huấn luyện ngụy trang xếp thành ba hàng.
Bọn họ tập thể cúi chào, đứng thẳng tắp, khí thế hô: “chào Tư lệnh, tư lệnh vất vả.”
Hoắc Vi Vũ nhớ tới thời học sinh học quân sự.
Cố Cảo Đình hẳn là sẽ nói ‘ không vất vả, vì nhân dân phục vụ ’ đi.
Ngẫm lại liền cảm thấy khá buồn cười, liền thật sự bật cười.
Cố Cảo Đình nhìn cô một cái, nắm tay cô lực đạo mạnh thêm một chút.
Hoắc Vi Vũ khó hiểu nhìn về phía Cố Cảo Đình.
“Cẩn thận.” Cố Cảo Đình trầm giọng nói.
Hoắc Vi Vũ: “……”
Cô nơi nào không cẩn thận?
Hoắc Vi Vũ ghét nhất bị oan uổng, dùng sức lôi chính tay mình ra.
Anh nắm cô càng chặc, nắm tay cô phát đau, căn bản liền rút không ra.
Hoắc Vi Vũ bất đắc dĩ, bỏ giãy giụa, chăm chú xuống dưới.
Một sĩ binh mở ra cửa xe sau.
Cố Cảo Đình buông lỏng tay nắm tay cô ra, nghiêng mình, lên xe.
Hoắc Vi Vũ lắc lắc tay bị nắm đau, hết hứng thú lên xe, khoanh tay trước ngực, kiệt ngạo khó thuần dựa vào ghế.
“Về sau không cho đối với binh lính tôi cười, nghe không?” Cố Cảo Đình dùng chính là khẩu khí mệnh lệnh.
Hoắc Vi Vũ cười nhạo một tiếng, “Ai nói với anh những binh lính đó giống hà thủ ô? Lại nói, bọn họ là binh lính của anh sao?”
“Là người của tôi.” Cố Cảo Đình trầm giọng nói.
Hoắc Vi Vũ liếc hướng Cố Cảo Đình, bừng tỉnh đại ngộ.
Trách không được anh không mang theo binh lính anh tới, nguyên lai, binh lính trên đảo này cũng đều là người của anh.
“anh đem bạn anh cầm tù ở trên đảo này?” Hoắc Vi Vũ suy đoán nói.
Cố Cảo Đình mày ninh lên, trầm giọng nói: “Là anh ta hỏi tôi mượn người.”
“à.” Hoắc Vi Vũ lên tiếng, nhìn về phía ngoài cửa sổ.
Một đường lớn bê tông, bên đường trồng đủ loại cây.
Hoắc Vi Vũ không biết cây gì, nhưng biết phía trên cây kết trái.
Dọc theo đường đi qua, có cây đào, cây lê, cây dương mai, cây sơn trà, cây long nhãn, cây vải, cây dứa, cây xoài, cây chuối, đu đủ, mít, dừa vân vân.
Còn có vài cây, cô không biết.
“bạn anh là làm nước hoa quả sao?” Hoắc Vi Vũ hồ nghi hỏi.
“bộ trưởng tài chính.” Cố Cảo Đình đơn giản nói.
“bộ trưởng tài chính bán hoa quả sao?” Hoắc Vi Vũ trêu chọc cười nói.
Cố Cảo Đình: “……”
Anh hướng tới bên này cô dựa lại đây, mặt liền ở bên má cô, nhìn về phía cô xem cửa sổ bên kia, nói: “Không bán, anh ta thích ăn thứ chính mình trồng.”
Hoắc Vi Vũ cảm thấy anh dựa vào quá thân cận, nhiệt trên người thông qua không khí truyền đến trên mặt cô, đặc biệt là hương vị trên người anh, xông vào mũi.
Cô cảm thấy co quắp, nhìn về phía anh.
Anh chính là nhìn xuống cô.
Bốn mắt nhìn nhau.
Hoắc Vi Vũ cảm thấy chính mình như là bị anh hút vào trong mắt, dừng một chút, thối lui về sau chút, dời đi đề tài hỏi: “bộ trưởng tài chính có phải con trai của tổng thống trước hay không?”
“cô thực không quan tâm chính trị.” Cố Cảo Đình nói chính là khẳng định câu.
Hoắc Vi Vũ gợi lên khóe miệng quyến rũ.
Anh là châm chọc cô nông cạn sao?
“Quan tâm hữu dụng sao? Nếu là vô dụng, hà tất buồn lo vô cớ, phong cảnh hữu tình, chí lớn cuối cùng bất quá buồn bực mà chết.” Hoắc Vi Vũ lười nhác trả lời.
“Làm phu nhân của tôi, hiện tại bắt đầu học, ngu muội vô tri sẽ làm cô bỏ mạng, xem xét thời thế mới có thể sống dài lâu, đã không phải lúc còn nhỏ, ngây thơ tùy hứng không phải là lý do.” Cố Cảo Đình nói, vẻ mặt nghiêm túc, uy vũ vô cùng.
Hoắc Vi Vũ nghe lời này không cảm thấy thoải mái.
Anh là ám chỉ cô khi còn nhỏ ngu muội vô tri, ngây thơ tùy hứng, hiện tại còn không có tiến bộ?

 

 

 

<!–

Nhóm dịch: Mèo Xinh

–>

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai.