Đăng bởi Để lại phản hồi

Chương 180: 180: Hai Tháng Hạ

Trong mười ngày này Lão nhân gia cũng rất hứng thú với kiếm pháp của Độc Nhĩ Kha, lão liên tục hứng chí quan sát kiếm pháp của Độc Nhĩ Kha.

Đôi lúc Độc Nhĩ Kha còn thấy lão còn bắt chước múa kiếm, lúc đầu Độc Nhĩ Kha không chú ý tới, nhưng càng về sau hắn lại cảm thấy lão nhân gia này học kiếm rất nhanh, không ngờ lại bắt chước y chang kiếm của hắn.
Độc Nhĩ Kha hoài nghi lão nhân này có thiên phú về kiếm thuật nên hắn muốn kiểm chứng điều này.

Hắn lấy ra một cây kiếm, là một thanh vũ khí hạ phẩm đưa cho lão nhân.
Thật không ngờ khi có kiếm, lão nhân gia múa kiếm lại tinh chuẩn cực kỳ, lại cực kỳ có uy lực và đẹp mắt.

Độc Nhĩ Kha cảm nhận lão nhân này đánh chiêu Băng Hỏa Tề Xuất còn tiêu diệu hơn Độc Nhĩ Kha nhiều.

Chỉ có điều chiêu chiêu của lão lại không có băng hỏa khí gia trì.

Độc Nhĩ Kha thực sự hoài nghi điều này, theo như giới thiệu trong Băng Hỏa Lưỡng Nghi Kiếm thì muốn luyện kiếm thuật này bắt buộc phải có hai loại linh khí băng và hỏa.

Tuy rằng lão nhân gia không có phát ra linh khí nhưng muốn luyện chiêu thức này cũng không phải đơn giản như vậy.
Nhưng Độc Nhĩ Kha nhanh chóng gạt chuyện này ra khỏi đầu.

Lão nhân gia này quá bí ẩn đi, Độc Nhĩ Kha cũng đã coi ân nhân của mình như là gia gia rồi, vì thế hắn nảy ra một ý, chính là hắn bắt chước động tác của Lão nhân gia.

Kết quả thực sự bất ngờ, Độc Nhĩ Kha quả thực không ngờ hắn bắt chước động tác của lão nhân gia vậy mà lại thực sự phát huy ra sự tinh diệu của chiêu thức, ngay cả uy lực cũng mạnh hơn một chút.
Lão nhân gia có kiếm không ngờ lại múa không ngừng nghỉ, càng múa thì lại càng hăng.

Nhưng để cho Độc Nhĩ Kha trố mắt là lão không hề đỏ mặt, hơi thở bình thường, không hề có chút thở dốc nào.

Điều này khiến cho Độc Nhĩ Kha kinh sợ, trong lòng càng khẳng định lão nhân gia này nhất định khi xưa là một cao thủ.
Một hơi hai người luyện kiếm hai canh giờ không ngừng nghỉ, Độc Nhĩ Kha thở hồng hộc, cả người suy yếu, mệt mỏi.

Nhìn về Lão nhân gia thì thấy lão đang cười hì hì nhìn mình, Độc Nhĩ Kha nhìn thế nào cũng không thấy trước mặt hắn là nụ cười của một lão nhân gia gần đất xa trời mà chỉ thấy nụ cười ngây ngô, chân chất.
Độc Nhĩ Kha nuốt một viên Hồi Linh Độc Đan, rồi lấy ra một miếng thịt nướng ném cho lão nhân gia, còn hắn thì lấy ra một miếng thịt sống sau đó ngồi xuống vận Hỏa Độc Công nướng, nhất thời lửa nướng, thịt chín, mùi thơm béo ngậy dậy lên.

Mùi thịt nướng thơm nức, miếng thịt béo ngậy, vàng giòn khiến cho lão nhân gia ở một bên đang gặm miếng thịt nguội không ngờ dừng lại, ánh mắt nhìn chằm chằm về phía miếng thịt nướng của Độc Nhĩ Kha, nuốt nước miếng ừng ực, sau đó nói:
– Cho ta thịt.
Không đợi Độc Nhĩ Kha trả lời thì miếng thịt nướng đang sâu trên một cây kiếm trong tay Độc Nhĩ Kha đã biến mất.

Độc Nhĩ Kha còn chưa kịp nhìn ra nó biến mất ra sao thì đã thấy Lão nhân gia một bên tay đang cầm miếng thịt hắn mới nướng, còn mồm thì đang nhồm nhoàm nhai.
– Không được ăn.
Độc Nhĩ Kha theo phản xạ hô lên, sau đó phóng về phía Lão nhân gia cố giành lấy miếng thịt nướng.

Nhưng lại chậm rồi, lão nhân đã ăn rồi, thịt cũng đã nuốt vào miệng.

Độc Nhĩ Kha phóng tới, tay chộp lại miếng thịt nướng, chỉ có điều khi hắn chộp vào miếng thịt nướng thịt bất ngờ lại thấy không chộp được gì.
Rõ ràng lúc nãy hắn thấy miếng thịt nướng vẫn ở trên tay lão nhân, tay hắn cũng đã chộp được rồi mà, vậy mà giờ lại bị chộp vào khoảng không.

Độc Nhĩ Kha kinh ngạc, ánh mắt nhìn xuống tay mình, chỉ thấy tay hắn trống trơn.

Đưa mắt nhìn quanh thì lão nhân không ngờ lại ở tít xa một góc của hang.

Đang ngồi nhồm nhoàm miếng thịt nướng của hắn.
Ngoằm ngoằm…
– Tàn ảnh.
Độc Nhĩ Kha nghĩ tới một khả năng, khả năng này chính là hắn đã chộp vào tàn ảnh của lão nhân.

Chỉ có điều hắn lại không thấy lão nhân di chuyển, vậy tại sao lại xuất hiện ở phía xa kia, lại còn để lại tàn ảnh nữa chứ.
Độc Nhĩ Kha càng ngày càng cảm thấy khiếp sợ khả năng của lão nhân gia.

Cứ theo thời gian trôi đi thì tần xuất mà lão nhân gia gây kinh ngạc cho hắn càng nhiều.
Độc Nhĩ Kha nản lòng, bởi vì hắn lúc này thấy lão nhân không ngờ đã nuốt sạch miếng thịt nướng to tướng kia.

Độc Nhĩ Kha nhìn chằm chằm lão, trong lòng hắn lúc này rất lo lắng.

Hắn muốn quan sát tình hình của lão nhân gia, miếng thịt kia có độc, ăn vào rất có khả năng lão nhân sẽ bị trúng độc.
Một canh giờ, hai canh giờ…
Nhưng hai canh giờ Độc Nhĩ Kha quan sát vẻ mặt lão nhân gia vẫn bình thường, hơi thở vẫn đều đặn, sắc mặt vẫn hồng hào.

Lão vẫn hí hứng cầm thanh kiếm một bên nhìn ngắm.
Độc Nhĩ Kha vẫn không yên tâm, hắn vẫn một bên vừa kể chuyện cho Lão nhân gia nghe một bên tận tình quan sát.
– Ba canh giờ…!năm canh giờ.
Năm canh giờ đã qua nhưng Độc Nhĩ Kha không thấy lão nhân gia có bất cư ảnh hưởng nào, cũng như có dấu hiệu trúng độc.

Tất cả đều bình thường trở lại.
Độc Nhĩ Kha cũng thờ phào một phen, hắn nghĩ có khi tu vi của lão nhân gia cao thâm nên không bị trúng độc.

Độc Nhĩ Kha đã nhiều lần vận Thấu Thuật nhưng nhìn không ra tu vi của lão.

Nhớ lại tới luồng lực lượng hộ thể kia Độc Nhĩ Kha mới yên tâm phần nào.
Vì thế này tiếp theo hắn bắt đầu luyện chiêu thứ hai của tầng thứ nhất trong Băng Hỏa Lưỡng Nghi Kiếm – Băng Hỏa Phá Không.

Một chiêu này đòi hỏi động tác eo, thân, chân, tay của hắn phải kết hợp một cách hoàn hảo.

Eo phải có sức bật, chân phải vững vàng, thân phải uyển chuyển, tay phải đúng động tác.

Một chiêu này chính là một chiêu chém từ dưới lên trên, động tác cầm kiếm cũng ngược, giống như một chiêu nghịch kiếm vậy.

Một kiếm phát ra chém thẳng lên trời cao.

Vừa thấy Độc Nhĩ Kha cầm kiếm, Lão nhân gia nhận ra Độc Nhĩ Kha sắp sủa luyện kiếm vì vậy lão cầm kiếm hứng thú nhảy cẫng lên nói:
– Luyện kiếm.
– Luyện kiếm.
Độc Nhĩ Kha trố mắt, hắn không ngờ lão nhân lại chủ động nói ra, nhưng câu này hắn lại không có dạy cho lão nhân.

Vậy lão từ đâu học được.

Độc Nhĩ Kha kinh ngạc thì kinh ngạc nhưng nhanh chóng bỏ qua, tâm vô tạp niệm, vận chuyển tâm pháp tầng thứ nhất bắt đầu luyện.
Độc Nhĩ Kha làm mẫu một lượt, động tác rất từ từ, chậm chạp, một chiêu nghịch kiếm chém thẳng lên trời cao phát ra.
– Băng Hỏa Phá Không.
Độc Nhĩ Kha quát lên một tiếng, tay vung ra, kiếm chém thẳng lên trời.
Lão nhân gia một bên cũng bắt chước động tác của hắn, động tác của lão cũng chậm chạp chỉ là dáng vẻ lại đẹp hơn Độc Nhĩ Kha nhiều, chiêu mượi mà, chau chuốt tư thái giống như một bậc tông sư vậy.
Độc Nhĩ Kha chỉ làm mẫu ba lần sau đó hắn một bên diễn luyện theo động tác của Lão nhân gia.
Cứ thế thời gian theo thoi đưa, chớp mắt đã mười ngày nữa qua đi.

Trong thời gian này nhờ có lão nhân gia mà Độc Nhĩ Kha được hưởng lợi, mỗi một chiêu của hắn đều chỉ luyện trong vòng năm ngày.

Vì vậy trong mười ngày này Độc Nhĩ Kha đã luyện thành công hai chiêu còn lại của tầng thứ nhất Băng Hỏa Lưỡng Nghi Kiếm.

Nhìn lại thì hắn đã luyện Băng Hỏa Lưỡng Nghi Kiếm mất hai mươi ngày..