Đăng bởi Để lại phản hồi

Chương 198: 198: Thôi Hồn Tán Phát Huy Tác Dụng

Độc Nhĩ Kha bị mất tam sắc chủy thủ cảm thấy kinh hoảng, nhưng nhìn lại Đỗ lão lấy đi thì yên tâm phần nào.

Trong lòng khiếp sợ thủ đoạn của Đỗ lão, thấy Đỗ lão tấn công tới thì yên tâm phần nào, từ trong Giới Chỉ lấy ra mấy viên Hồi Linh Độc Đan nuốt vào, còn có mấy viên đan dược trị thương nữa.
Kiếm khí nhanh chóng bao phủ Yêu Tinh Vương, từ trên lưỡi chủy thủ ánh lên ngũ sắc quang mang.

Yêu Tinh Vương lần này đã có kinh nghiệm hơn, hắn hướng mũi sừng bạc lên trời, mặt cũng ngửa lên, sau đó huyết khí hai màu bạo xuất, từ trên sừng bạc tỏa ra quang mang màu bạc, quang mang này còn mang theo một cái gì đó khó nói, chỉ là lực lượng này được ẩn giấu rất kỹ.
– Đi chết đi!
Thần niệm vang lên một tiếng, sừng bạc tỏa bạc quang bao bọc lấy Yêu Tinh Vương, còn nó thì như một thanh đao bạc bổ xuống tam sắc chủy thủ.
Oành.
Hai thanh vũ khí chém lên nhau, không khí nổ tung, kiếm khí cùng linh lực bạo xa, bắn phá ra bốn phía tạo thành một màn oanh động, từ trên không khí tán ra thành một đoàn nấm vụ, kình lực bắn tứa tung, vô số kiếm khí cũng bắn lên cao, vô số tảng đá thi nhau rơi xuống tạo thành chấn động, một số cây cầu treo gỗ cũng lung lay đứt gẫy ầm ầm rơi xuống.
Trung tâm đoàn khí hỗn loạn khi không hề thấy được thân ảnh hai người Đỗ lão và Yêu Tinh Vương.

Chỉ mấy hô hấp nữa lại một tiếng va chạm nữa vang lên, hai người bên trong vẫn dùng thế đánh trực diện chiêu đối chiêu một lần nữa giao chiến.
Tiếng nổ cứ thế liên hồi vang lên, một phút sau thì dừng lại, từ bên trong đoàn linh khí hỗn loạn, Đỗ lão từ đó bước ra, trên người rách tươm, thê thảm vô cùng, máu tươi bê bết, trên người có mấy vết thương, máu cũng không biết là của hắn hay là của Yêu Tinh Vương.

Đỏ đen lẫn lộn.
Còn Yêu Tinh Vương thì không thấy có hành động nào, chờ cho tới ba mươi giây sau không khí dần tan, từ bên trong bắt đầu hiện ra toàn cảnh chiến trường.
Một cái hố sâu mấy thước, vô số vết đao kiếm chém lên, đá chém ra đã không còn là mảnh vụn mà biến thành bột mịn.

Một số còn có màu đỏ, bị nung nóng như viên than hồng do bị Hỏa Diệm ảnh hưởng.

Phía dưới cái hố là một thân ảnh đang nằm bệt xuống.

Máu đen máu đỏ thấm đượm cả người, trên người còn rách nát hơn Đỗ lão, vết thương chằng chịt.

Yêu Tinh Vương hơi thở yếu ớt, cả người đau đớn không thể cử động, sinh mệnh đang dần trôi đi, hắn dường như đã sắp chết.
Vô số yêu tinh phía trên nhìn cảnh tượng này hoảng sợ nhanh chóng leo lên trên, bám vào những cầu gỗ treo phóng đi.
Vương của chúng còn bị đánh chết, bọn chúng không dám ở lại, ở lại chỉ còn có con đường chết.

Địch nhân của chúng qua mạnh mẽ, muốn giết thì cần vô số sinh mệnh trả giá.
Trên tay Đỗ lão cầm một đồ vật, nhìn lại thì chính là cái sừng bạc kia.

Cũng không biết nó là sừng của ma thú nào mà không hề bị sứt mẻ khi va chạm.
Rào.
Từ trên không trung có mấy cái hắc võng chụp xuống, chỉ là hắc võng này cũng không đen bằng cái ban đầu.

Nhìn lại thì có mấy chục yêu trợn mắt, biểu tình căm hận tay cầm hắc võng chụp xuống đầu Đỗ lão.

Đây là những yêu tinh không sợ chết, chúng rất trung thành với Yêu Tinh Vương, quyết bao thù cho chủ nhân.
– Cút ngay!
Đỗ lão hừ lạnh một tiếng, Hỏa diệm lĩnh vực từ trên người bùng phát, bao phủ đám yêu tinh kia và cả hắc võng.

Vừa mới tiếp xúc thì đã bị Hỏa diệm thiêu rụi thành hư vô.

Hắc võng cũng bị thiêu thành nước, rơi xuống đất.
Tuy vậy cũng có một số yêu tinh kịp trốn thoát, nhảy qua một bên, luống cuống tránh xa hỏa diệm đỏ rực kia.
Nhưng đúng lúc này trên người chúng đột nhiên chấn động một cái, ánh mắt trở nên có chút mơ hồ, dường như mộng du vậy.

Độc Nhĩ Kha chợt nhớ ra mình đã dùng Thôi Hồn Tán, biết lúc này nó cũng đã kịp thời phát tác.
Lúc này những yêu tinh trốn xa phía trên cũng có một số trúng phải hiện tượng tương tự.

Hiển nhiên đây đều là những yêu tinh tham gia chiến đấu với Độc Nhĩ Kha.
Có nhịn đau, hắn nhanh đi tới, miệng quát lên một tiếng:
– Giết đám súc sinh kia cho ta!
Trong Thôi Hồn Tán có tinh huyết của Độc Nhĩ Kha, bởi vậy đám yêu tinh kia tự nhiên biết Độc Nhĩ Kha chính là chủ nhân của chúng lúc này, chỉ là tiếng quát của hắn, đám yêu tinh này lại không hiểu gì, cứ thừ người ra, Độc Nhĩ Kha thấy vậy thì sốt sắng, liên tục quát lên:
– Giết chúng cho ta, giết, tại sao còn không giết?
Hắn có chút nóng nảy, đột nhiên xảy ra tình cảnh này khiến hắn có chút luống cuống.
– Tiểu tử, bọn chúng là yêu tinh, đâu có hiểu ngươi nói!
Đỗ lão từ phía sau bước tới, mắt thì nhìn đám yêu tinh đang lờ đờ giống như mộng du kia, miệng thì cười nói.

Nói xong còn cố ý liếc đểu Độc Nhĩ Kha một cái.
– Ồ, phải rồi ha! Ta quên mất!
Độc Nhĩ Kha vỗ trán một cái, hắn vừa này vội vàng quá mà quên mất chuyện này.
– Vậy muốn ra lệnh cho bọn chúng thì làm cách gì mới được?
Độc Nhĩ Kha hướng Đỗ lão hỏi.
– Cái này ta cũng không biết? Mà ngươi làm gì bọn chúng vậy? đã xảy ra chuyện gì?
Đỗ lão lắc đầu, sau đó vẻ tò mò đậm lên, hỏi Độc Nhĩ Kha.
Độc Nhĩ Kha quả thực đau đầu, một lúc sau hắn mới nhìn lên phía trên, phía trên là trùng trùng những cầu gỗ dây treo lơ lửng, giống như là những mê cung rối rắm nhìn không thấy đầu cuối, hắn nói:
– Thôi bỏ đi! Chúng ta trước hết lên trên xem sao? Có thể có cách rời khỏi nơi này.
Đỗ lão gật đầu, hai người sánh bước bắt đầu phi thân lên một phiến đá nhọn, sau đó chân đạp lên mượn lực bay cao hơn năm trượng so với mặt đất, đáp xuống một cái cầu gỗ treo gần nhất.
Kẹt, kẹt.

Vừa đáp xuống, cầu treo kêu lên tiếng kẽo kẹt, đung đưa mấy cái, khiến hai người chênh vênh suýt ngã.

Dù vậy vẫn kịp trời trụ được, bước chân không dừng lại tiếp tục phóng lên những cây cầu treo phía trên.
Cầu gỗ treo rất nhiều, hai người đi một hồi đã có mấy trăm cái, vậy mà vẫn chưa hết, nhìn lên phía trên đầu còn rất nhiều cầu gỗ treo, số lượng cũng không biết bao nhiêu nữa.
Lúc này tít phía trên một đám yêu tinh đang tụ tập, có một con vẫn còn hoảng sợ thỉnh thoảng còn ngó đông ngó tây, làm vẻ đề phòng, bọn chúng rối rít với nhau, đông nghẹt, không biết làm gì nữa.
Số lượng bọn chúng rất nhiều, khắp nơi vách đá đều là yêu tinh, yêu tinh đông tới nỗi còn bám cả lên cầu gỗ treo, tằng tầng lớp lớp, một con yêu tinh to hơn đồng loại chúng một chút, ánh mắt màu hơi nâu, ánh lên vẻ thông mình, hô hoán:
– Các anh em, đừng sợ, chúng ta đã lên tầng cao nhất cầu gỗ treo rồi, ta nghĩ hai tên kia sẽ không theo tới đâu.
– Đúng vậy, nhưng ta vẫn rất sợ, vừa rồi may mà ta nhanh chân nếu không bị đám lửa đỏ kia lan tới thì bị đốt thành hư vô rồi.
– Đúng vậy, hai tên quái vật này không biết là từ đâu mà tới, sao lại lợi hại như vậy.
– Đâu chỉ có lợi hại, vừa rồi ta chạy cuối cùng, vừa đi vừa ngó xuống, ta thấy Vương của chúng ta đã bị tên quái vật kia giết chết rồi.

Bị đánh thành một cái bánh thịt, nhìn rất là kinh khủng.
– Phải không? Tại sao ngươi không nói sớm, làm sao bây giờ, Vương của chúng ta đã chết, chúng ta sau này sẽ sống như thế nào đây? Bọn chằn tinh kia.
– Đừng nói là bọn chằn tinh, hai tên quái vật kia chúng ta còn chưa chắc thoát khỏi đâu.
Hắn vừa dứt lời thì một tên yêu tinh bỗng nhiên nhìn xuống phía dưới, vừa nhìn xuống thì nó thấy có hai cái chấm đen đang phóng lên, nhất thời nó la toáng lên:
– Hai tên quái vật đó đang lên đây, làm sao bây giờ?
– Đừng có mà dọa ta, làm sao bọn chúng có thể đuổi tới đây?
Một tên yêu tinh hơi mập (mập so với đám yêu tinh khác) lên tiếng phản bác, dứt lời hắn còn theo bản năng ngó xuống, vừa ngó xuống thì hai mắt hắn đảo vòng, vẻ mặt có chút méo xẹo, hắn hét toáng lên:
– Sao có thể? Hai tên quái vật đó đang đuổi tới đây.

Làm sao bây giờ?
Phần lớn đám yêu tinh nghe vậy thì tràn đầy khủng hoảng, một số con không đám ngó xuống dưới, một số thì không tin ngó xuống, nhưng khi ngó xuống thì cả người run lên, bật thót lên, nhiều con còn loạn động nhảy choi choi.
Sở dĩ nói là phần lớn là vì có một số con yêu tinh đã bị ngất đi, những con này đều là những con yêu tinh trúng phải Thôi Hồn Tán, đám yêu tinh này ngơ ngác, ở trên cao lại nguy hiểm, chúng yêu tinh khác thấy vậy mới hợp lực lại đánh ngất chúng đi.
Bỗng nhiên con yêu tinh nói đầu tiên hai mắt lóe lên, nhãn châu đảo vòng, sau đó hắn hô lên:
– Mọi người đừng sợ, chúng ta vẫn còn cách giải quyết.

Ta đảm bảo chúng ta còn có thể diệt sát hai tên quái vật kia!
Hắn vừa nói vậy thì những yêu tinh khác nhao nhao lên, một con yêu tinh có vẻ láu lỉnh nói:

– Bổ Khu, ngươi có kế hoạch gì? Có thể nói ra cho mọi người cùng nghe không?
– Đúng đấy, có gì thì nói ra đi.
Đám yêu tinh khác nhao nhao lên hỏi.
– Mọi người nghe ta, mọi người có thấy chúng ta đang ở rất cao không? Hai tên quái vật kia cũng vậy, bọn chúng đã lên rất cao rồi.

Nếu như muốn giết chết hai tên quái vật này, chúng ta chỉ cần đợi chúng lên gần tới đây.
Nói tới đây hắn dừng lại một chút.
Nhưng nghe tới đợi hai tên quái vật tới gần thì đám yêu tinh run lên, sợ hãi la lên:
– Ngươi bị bệnh sao? Đợi hai tên quái vật tới, bọn chúng nhất định sẽ giết chết chúng ta, ta không muốn biến mất, hỏa diệm kia quá kinh khủng đi.
– La cái gì? Hoảng cái gì?
Con yêu tinh thủ lĩnh kêu quát lên, hắn nói:
– Có gì mà phải sợ, ta nói chỉ cần hai người bọn chúng tiến tới gần cầu gỗ treo chúng ta, chúng ta dùng hắc thạch phiến cắt đứt hết dây, như vậy bọn chúng nhất định sẽ bị rơi xuống, mà từ trên cao này rơi xuống thì chỉ có chết.

Chỉ có điều, mọi người phải bắt đầu khổ cực trèo xuống bắt đầu cắt những cầu gỗ treo phía dưới, nếu không thành quả của chúng ta sẽ công cốc.
– Nhưng mà ai sẽ xuống đây? Lỡ bị bọn chúng phát hiện, thì biết làm thế nào?
– Cái này không cần lo lắng, mọi người chỉ cần leo xuống cách xa bọn chúng một chút, vả lại bọn chúng đang đà leo lên không kịp tấn công chúng ta đâu.

Bây giờ chúng ta chia ra hai đường, một ở trên cắt dây, một xuống dưới cắt dây.
– Ở trên thì cần ít người hơn, vậy cử ra mười người, còn ở dưới nhiều hơn thì cần năm mươi người.

Bây giờ ta ra lệnh, ta chỉ kẻ nào kẻ đó sẽ bước ra tham gia cắt dây, mọi người có đồng ý không?
– Được.
Tên yêu tinh thủ lĩnh bắt đầu điểm ra mười tên ở trên cắt dây, tiếp theo lại điểm ra năm mươi tên yêu tinh khác xuống dưới cắt dây.
– Tốt, lập tức hành động!
Làm xong, tên yêu tinh thủ lĩnh này quát lên, cả đám yêu tinh được phân phó, kẻ ở trên thì vào vị trí, người ở dưới thì bắt đầu dựa vào vách đá trèo xuống.
Rất nhanh mười tên yêu tinh ở trên đã vào vị trí, còn năm mươi tên xuống dưới thì tốc độ rất nhanh, dựa theo mỏm đá nhọn mà trèo xuống..