Đăng bởi Để lại phản hồi

Chương 2: 2: Rắc Rối Đến Rồi

Thành phố Giang Hải, khu vực Giang Nam.

Phương Vũ xuống tàu hỏa vừa hay vào chạng vạng, lúc trên đường anh mua một con gà làm sẵn với hai lon bia chậm rãi về nhà.

Nhà của anh ở một ngôi làng cũ nát trong trung tâm thành phố, ngôi nhà có một sân nhỏ, tổng cộng có hai tầng, tổng cộng có hai tầng, Phương Vũ ở tầng hai, tầng một có hai mẹ con sống ở đó.

Tiền thuê ở đây rất rẻ, một tháng chỉ có năm mươi vạn.1
Về đến nhà, Phương Vũ đặt lò nướng trên sân, cho gà lên lò bắt đầu nướng lên.

Ngay lúc Phương Vũ đang bôi nước sốt cho gà thì có một cô gái đeo cặp sách chạy lon ton vào sân.

“Thơm quá, anh Phương Vũ, từ xa em đã ngửi thấy mùi thơm rồi đấy.” Cô gái đi đến chỗ Phương Vũ, nhìn con gà trên vỉ nướng, đôi mắt to nhìn đến phát sáng cả lên.

“Đừng sốt ruột, chắc chắn có phần của em.” Phương Vũ nói.

“Anh Phương Vũ đối xử với em tốt nhất.” Cô gái vui mừng nói, sau đó vào nhà mình.

Cô gái này sống ở tầng một, tên Vu Nguyệt Nguyệt, đang học lớp mười.

Một lúc sau, Vu Nguyệt Nguyệt lại bước ra ngoài, lấy một chiếc ghế đẩu nhỏ rồi ngồi xuống bên cạnh Phương Vũ.

“Anh Phương Vũ, mấy ngày nay anh đi đâu vậy? Gần đây mẹ em về quê, chỉ có mình em ở lại chỗ này, thật sự rất nhàm chán.” Hai tay Vu Nguyệt Nguyệt chống cằm nói.

“Một người bạn cũ của anh qua đời, anh đến thăm anh ấy.” Phương Vũ đáp đúng sự thật.

“…Em xin lỗi, mong anh bớt đau lòng.” Vu Nguyệt Nguyệt giống như làm sai việc nhỏ giọng nói.

Người bạn này của Phương Vũ chắc chắn là có tuổi tác tương đương với Phương Vũ, quan hệ cũng rất tốt, còn trẻ như vậy mà đã qua đời, thật đáng tiếc.

Nhưng Vu Nguyệt Nguyệt phát hiện trên mặt Phương Vũ căn bản là không có chút đau thương nào, chỉ nhìn chằm chằm vào miếng gà quay béo ngậy mà nuốt nước bọt.

“Xong rồi!”
Sau vài phút, Phương Vũ cầm con gà quay quay xong lên tay, nhìn như anh không hề sợ nóng chút nào.

Phương Vũ xé một chiếc đùi gà đưa cho Vu Nguyệt Nguyệt, sau đó ôm lấy phần gà quay còn lại gặm.

Thơm thật đấy!
Nói ra thì một người đã tu luyện gần năm nghìn năm lại không có cách nào cắt bữa, vẫn phải dựa vào các loại lương thực để làm no bụng, thật sự là bất ngờ lớn nhất trong trời đất.

Nhưng Phương Vũ cũng không còn cách nào khác.

Anh có thể không ăn nhưng sẽ đói.

Cách đây rất lâu, có một thời gian anh vô cùng chán ghét thế gian này, muốn dựa vào tuyệt thực để tự sát.

Kết quả là không ăn không uống hai tháng vẫn sống sờ sờ ra đây.

Cơ mà dù chức năng cơ thể không có vấn đề gì nhưng anh lại cảm thấy bụng vô cùng đói, miệng cũng khát vô cùng.

Chỉ cần cảm giác đói khát này vẫn còn thì Phương Vũ vẫn phải ăn vẫn phải uống, nếu không sẽ rất khó chịu.

Tối đến, Phương Vũ ngồi trên giường mình xem từng tờ từng tờ phương thuốc Hạ Tu Chi mất gần hai mươi năm viết ra.

Những phương thuốc này là Hạ Tu Chi dùng cả đời để nghiên cứu ra, là tâm huyết của ông.

Một phương thuốc cũng đã là vật quý vô giá, chỉ cần tết lộ ra bên ngoài cũng là giới y học chấn động.

“Tên nhóc này, ngay cả đơn thuốc bổ thận tráng dương cũng để lại nghiên cứu, thật sự là trò giỏi hơn thầy.” Phương Vũ tự nhủ.

“Rầm rầm rầm…”
Ngay lúc Phương Vũ đang xem đơn thuốc,thì tầng dưới có tiếng gõ cửa dữ dội.

“Con chó già họ Vu kia, mày ra đây cho tao! Con mẹ nó mày vẫn còn nợ tụ tao năm vạn tiền cá cược, cho rằng trốn rồi thì không phải trả nữa à?” Một giọng nói thô lỗ tục tĩu vang lên.

Thính lực của Phương Vũ có thể nghe thấy được tiếng khóc của Vu Nguyệt Nguyệt ở dưới tầng một.

Hình như con nhóc này từng nói mẹ nó về quê mất rồi, mấy ngày nay chỉ có một mình nó ở nhà.

“Mau mở cửa ra! Không mở ra bon này đập nát cửa nhà mày ra! Đợi ông đây bắt được mày rồi thì đến trứng nước của mày ông cũng bóp nát!” Một giọng nói khác gầm lên.

“Rầm!”
Còn đang nói chuyện bọn họ đã bắt đầu đập cửa rồi.

“Vu, Vu Thành Nghiệp đã li hôn với mẹ tôi rồi, không còn bất kỳ quan hệ nào nữa rồi, ông ta cũng không ở đây…” Vu Nguyệt Nguyệt vừa nói vừa khóc.

“Mày nói không ở thì không ở à? Mày là con gái của ông ta, chẳng lẽ lại thấy chết không cứu?” Hai người đàn ông tiếp tục đập cửa.

“Các người còn đập cửa nữa là tôi, tôi báo cảnh sát đấy!” Vu Nguyệt Nguyệt gào khóc.

“Mày dám báo cảnh sát? Đợi bọn này đập cửa sẽ xử mày trước!” Một trong mấy người đàn ông đe dọa.

“Ầm, ầm, rầm!”
Cánh cửa bị bật mở.

Hai tên đàn ông hung hãn đến đòi nợ bước vào phòng thì nhìn thấy Vu Nguyệt Nguyệt đang ngồi co chân ở một bên vì sợ hãi.

Hai người đàn ông nhìn quanh, phát hiện trong nhà không còn bất kỳ ai khác chỉ có một mình Vu Nguyệt Nguyệt.

“Âyyô, Con chó già Vu này còn có thể sinh được cô con gái xinh đẹp thế này sao?” Một người đàn ông nhìn Vu Nguyệt Nguyệt đang ngồi dưới đất, ánh mắt nóng rực.

“Vậy tao có cách rồi, nếu đã không tìm được chó già họ Vu kia thì cứ mang nó đi bán, tiền kiếm được coi như tiền trả cho nợ của chó già Vu.” Người đàn ông còn lại nói.

“Không vội, trước đó, chúng ta có thể… hề hề.” Người đàn ông ngồi xổm xuống, nhìn Vu Nguyệt Nguyệt cả người đang run rẩy, cười vô cùng bỉ ổi đưa tay ra.

Nhưng tay hắn ta còn chưa chạm được đến Vu Nguyệt Nguyệt đã cảm thấy có lực cực lớn nhấc hắn ta lên.

“Mày là ai?!” Người đàn ông còn lại hét lên đồng thời muốn ra tay với Phương Vũ.

“Rầm!”
Giây tiếp theo, tên đàn ông đó hét thảm ra tiếng, bị Phương Vũ một chân đá bay ra ngoài ngã xuống sân.

Tên đàn ông bị Phương Vũ nhấc bổng trên tay ngay đến cơ hội mở miêng cũng không có đã bị Phương Vũ cho mấy bạt tai sau đó ném ra sân.

“Ai nợ tiền bọn mày thì bọn mày đi tìm người đó.

Cho bọn mày ba giây, lập tức cút ngay cho tao.” Phương Vũ lạnh lùng nói.

Hai tên đàn ông bị đánh đến đầu váng mắt hoa, biết được Phương Vũ đáng sợ đến cỡ nào tất nhiên cũng không dám chọc vào nữa, thậm chí ngay đến mấy câu hung hăng cũng không dám nói đã chạy mất dép.

Nhìn Vu Nguyệt Nguyệt vẫn còn đang khóc mếu, Phương Vũ ngồi xổm xuống nói: “Không sao nữa rồi, anh đã đuổi bọn chúng chạy đi rồi.”
Vu Nguyệt Nguyệt ôm Phương Vũ tiếng khóc càng lúc càng lớn hơn.

Sau khi an ủi Vu Nguyệt Nguyệt một lúc, sửa lại cửa nhà cho cô ấy, Phương Vũ mới quay trở lại tầng hai.

Nói thật là Phương Vũ đã sống gần năm nghìn năm rồi, chuyện gì cũng đã gặp qua quá nhiều nên tính tình trở nên thờ ơ lạnh nhạt.

Đối với những người không may mắn, ví như ông cụ Đường, anh cũng đều lựa chọn ngoảnh mặt làm ngơ.

Anh chỉ giúp những người anh có chút tình cảm qua lại, hoặc là anh cảm thấy người đó thú vị.

Đếm đã về khuya, Phương Vũ lên giường nhắm mắt, chuẩn bị ngủ.

Cũng giống như không ăn đồ ăn, Phương Vũ có không ngủ cũng chẳng chết được, nhưng sẽ cảm thấy buồn ngủ.

Cho nên anh vẫn chọn đi ngủ.

Nhưng chỉ nhắm mắt được hai phút, anh đã nghe thấy tiếng gõ cửa.

Ra mở cửa thì thấy Vu Nguyệt Nguyệt trong bộ đồ ngủ mỏng.

“Anh Phương Vũ, em, em không dám ngủ một mình… Anh có thể để em ngủ trong nhà anh không?” Đôi mắt to xinh đẹp của Vu Nguyệt Nguyệt sưng đỏ vì khóc, chiếc mũi thanh tú cũng ửng đỏ, trông rất đáng thương.

Ngoại trừ mẹ mình ra thì người cô ấy tin tưởng nhất chính là Phương Vũ.

Phương Vũ giật mình, nhà anh chỉ có một chiếc giường.

Nhưng thấy cả người Vu Nguyệt Nguyệt còn đang run lẩy bẩy, Phương Vũ cũng không từ chối, đồng ý yêu cầu của cô ấy.

“Đêm nay em ngủ trên giường anh đi.” Phương Vũ nói.

“Em, em ngủ trên bàn là được rồi, anh ngủ trên giường đi.” Vu Nguyệt Nguyệt đáp.

“Không sao, hôm nay anh ngồi tàu hỏa cũng ngủ nhiều rồi, không buồn ngủ.” Phương Vũ nói.

Vu Nguyệt Nguyệt không nói nữa, thận trọng leo lên giường Phương Vũ.

Đây là giường của anh Phương Vũ, trên đó còn có hơi ấm, anh ấy vừa còn nằm trên này…
Nằm trên giường nhìn Phương Vũ đang ngồi ở bàn làm việc đọc một xấp đơn thuốc lớn, Vu Nguyệt Nguyệt chỉ cảm thấy mặt mình nóng bừng.

Mình vậy mà thật sự được nằm trên giường của anh Phương Vũ…
Anh Phương Vũ đang đọc gì vậy nhỉ?
Sao anh Phương Vũ lại đánh nhau giỏi đến vậy? Vừa rồi hai tên đàn ông đó hung hãn đến vậy, anh Phương Vũ vậy mà có thể đánh văng bọn họ ra ngoài… đẹp trai quá đi mất.1
Vu Nguyệt Nguyệt còn đang mơ mộng chuyện yêu đương, suy nghĩ lung tung, chẳng được bao lâu thì buồn ngủ ngủ mất.

Hôm sau, Phương Vũ đến trường trung học Giang Hải.

Thật ra mấy ngàn năm nay anh đã học đi học lại không biết bao nhiêu lần rồi.

Nhưng cũng chẳng còn cách nào khác, nếu muốn sống tiếp thì anh phải sống như người bình thường.

Phương Vũ đã thử qua vô số nghề làm vô số nghiệp, vẫn thấy việc đi học là thú vị nhất, cũng nhẹ nhàng nhất.

.

ngôn tình ngược
Về đến phòng học lớp 12A2, Phương Vũ ngồi về vị trí góc lớp.

Trong lớp, anh chỉ là một học sinh lầm lì thu mình, không có bạn bè, không thu hút.

Anh có thể đảm bảo rằng ít nhất một nửa số người trong lớp thậm chí không nhớ rõ tên anh.

“Nghe nói hoa khôi lớp trọng điểm Đường Tiểu Nhu chuyển vào lớp chúng ta, thật hay đùa vậy?”
“Phải đó, lớp trưởng nghe lén được Đường Tiểu Nhu nói với chủ nhiệm lớp mình là cậu ấy muốn chuyển đến lớp chúng ta.”

“Mẹ nó, chuyện gì vậy? Đó là nữ thần đấy! Sao cậu ấy lại muốn chuyển sang lớp mình? Lẽ nào cậu ấy nhìn trúng nam sinh nào trong lớp mình rồi?”
Phương Vũ nghe được những lời bàn tán này nhưng anh chỉ cảm thấy thật ồn ào.

“Này, Phương Vũ, Đường Tiểu Nhu chuyển đến lớp mình đấy, sao cậu không kích động chút nào vậy?” Bạn cùng bàn Lưu Đống mập mạp vỗ vai Phương Vũ nói.

“Tôi cũng không biết cậu ấy là ai, kích động gì chứ?” Phương Vũ hỏi ngược lại.

“Mẹ, Đường Tiểu Nhủ mà cậu cũng chưa từng nghe qua? Cậu ấy là con cái nhà họ Đường ở Giang Nam, gia thế lẫy lừng chưa nói đến chỉ riêng chuyện mặt mày nhìn xinh đẹp thôi đã xứng là hoa khôi của trường trung học Giang Hải, là nhân vật cấp bậc nữ thần đấy!” Lưu mập kích động nói.

Nhà họ Đường ở Giang Nam? Hình như nghe qua ở đâu đó rồi.

Nhưng Phương Vũ chỉ ‘ồ’ một tiếng, rồi nhắm mắt gục xuống bàn nghỉ ngơi.

Không ngủ cả đêm nên hơi buồn ngủ rồi.

Thấy Phương Vũ không hứng thú, Lưu mập cũng không nói hươu nói vượn với anh nữa.

Chuông vào lớp vang lên, mọi người trở về chỗ ngồi, ngồi nghiêm chỉnh chờ đợi sự xuất hiện của hoa khôi trường.

Quả nhiên, chủ nhiệm lớp Hoàng Hải dẫn theo một nữ sinh vào lớp.

Nữ sinh mặc đồng phục buộc tóc đuôi ngựa, trên mặt không thoa phấn, nhưng làn da vẫn trắng như tuyết, sạch đến tỏa sáng.

Ngũ quan của cô vô cùng tinh tế, đôi mắt như sao, mũi cao thanh tú, đôi môi hồng hào.

Cũng là đồng phục học sinh nhưng cô gái này mặc lên lại có cảm giác như tiên nữ xuất trần.

Đây chính là hoa khôi trường, đây chính là nữ thần.

Dù cho là nam sinh hay nữ sinh trong lớp đều đồng thời cảm cảm thán.

“Từ giờ trở đi, bạn học Đường Tiểu Nhu sẽ chuyển đến lớp A2 chúng ta, cùng học tập với lớp A2 chúng ta.

Chúng ta hãy nổ một tràng pháo tay chào đón bạn học Đường Tiểu Nhu!” Chủ nhiệm lớp Hoàng Hải trịnh trọng nói.

Học sinh trong lớp đồng loạt vỗ tay làm Phương Vũ đang nhắm mắt nghỉ ngơi thấy ồn mà ngẩng đầu lên.

Vừa ngẩng đầu lên, Phương Vũ đã nhìn thấy Đường Tiểu Nhu đang đứng trên bục giảng.

Hử? Vậy mà lại là cô à?
Phương Vũ lập tức hiểu được lý do Đường Tiểu Nhu chuyển đến lớp này.

Bà mẹ! Rắc rối đến rồi.

Đường Tiểu Nhu đang tìm kiếm Phương Vũ trong lớp học, nhìn thấy góc của Phương Vũ thì ánh mắt xinh đẹp của cô sáng lên.

Phương Vũ, quả nhiên cậu ở đây!
“Thưa thầy, em muốn ngồi cùng bàn với cậu ấy.” Đường Tiểu Nhu nhìn chằm chằm vào chỗ ngồi của Phương Vũ, mở lời..