Đăng bởi Để lại phản hồi

Chương 31

Tu Kiệt tắm xong. Bước ra ngoài thì cái cục trên giường cậu đã biến mất. Thay vào đó là cái cục đó đang nằm trên giường anh.

Không khỏi cảm thấy bất ngờ. Anh đi đến, liền thấy cậu trùm chăn ngủ yên.

Lăng Tu Kiệt: “…”

Leo lên giường của cậu. Anh nằm xuống, tay mở điện thoại lên.

12 giờ 34 phút.

Không hề buồn ngủ một chút nào.

Trong đầu không thể không ngừng nghĩ tới những gì anh nghe được và những gì anh thấy.

Nguyễn Nguyễn nói rằng em trai nàng chính là bị Thanh Miên bắt nạt.

Thanh Dương lại nói Thanh Miên có cảm tình với Hạo Phong.

Nhưng mà lúc trước khi lên xe…Cô đã nói rằng muốn được cùng anh thử yêu đương?

Vậy mà lúc ăn sáng lại thân thiết vuốt lưng cho Hạo Phong, cười với cậu, tự nhiên mà nhận trà sữa, tự nhiên mà gieo cho người ta hi vọng?

Có thể kết luận cô nàng Thanh Miên là người không tốt. Đã tỏ tình với anh còn muốn chơi đùa cùng Hạo Phong?

Nhìn qua hai lổ tai trắng mềm nhô ra khỏi chăn. Tu Kiệt không thể nào nhịn được sự bực tức trong lòng.

Anh chỉ hận không thể lay cho người này tỉnh táo lên. Nói thật to vào mặt cậu.

Cô gái kia không tốt! Chỉ là thích được các chàng trai vây quanh thôi! Người thật sự thích cậu, đang đứng trước mặt cậu nè.

Tu Kiệt nắm chặt tay lại. Xuống giường rót một ly nước lạnh lên, không hề do dự mà đổ một phát xuống giữa giường.

Nước thấm ướt chăn, ga, nệm. Anh đứng nhìn cho đến khi nước thấm hết mới bình thản lấy gối của mình, đi qua, đặt lên giường của mình.

Sau đó rất bình thường mà nằm xuống.

Hạo Phong nằm không chiếm chỗ. Cậu co rụt cái như cái bánh bao tròn. Tu Kiệt thấy vậy liên lấy tay ôm người vào lòng. Không hề chê cậu chưa tắm.

Con thỏ trước mặt thoải mái đến mức không phòng bị, quay đầu lại, lăng vào lòng ngực của anh. Khẽ hít hà, xem ra cậu rất thích mùi trên người anh.

Đôi môi nhỏ chu chu chúm chím. Tu Kiệt bỗng ngây người nhớ lại xúc cảm khi chạm môi của mình vào nó.

Mềm mại giống như là kẹo dẻo vậy.

Anh cúi đầu xuống một chút. Trái tim đập giống như điên, tế bào trên cơ thể nóng bừng khó chịu.

Môi khẽ lướt qua môi.

Một cỗ cảm xúc từ môi tràn về, lan rộng. Rồi lại tụ về một chỗ khó nói khiến nó phản ứng đứng lên.

Anh chửi thề một tiếng.

Hôm nay là ngày về nhà, kỳ nghỉ giáng sinh cứ như vậy mà kết thúc.

Hạo Phong đã tỉnh dậy. Cậu thất thần nhìn Tu Kiệt đang ôm mình.

Suy nghĩ đầu tiên chính là.

Lớp trưởng hôm qua cũng uống say rồi hả?

Nhưng sau đó lại lập tức phủ định suy nghĩ này.

Chính mắt cậu thấy. Lớp trưởng thật sự là ngàn ly không say, các bạn học không ngừng chuốc rượu. Lớp trưởng cũng không ngừng nể mặt mà uống. Nhưng mặt lại chẳng đỏ, chẳng hề mất tỉnh táo.

Vậy là lớp trưởng bò lên giường mình?

Nghĩ đến đây cậu liền hút một ngụm khí lạnh.

Cái này…chắc không phải đâu ha.

Đặt chân xuống giường. Cậu tìm kiếm nhưng không thấy dép của mình. Nhìn kĩ lại mới thấy đây căn bản không phải là giường của mình.

Hạo Phong hốt hoảng. Lại nhìn Tu Kiệt nằm trên giường. Tướng ngủ rất tốt. Gương mặt cũng rất đẹp. Nhưng mà không quan trọng!

Hạo Phong nghi ngờ bản thân bò lên giường lớp trưởng!!!

Lao qua giường mình. Bị ướt một mảng lớn chưa khô. Cẩn thận ngửi thì không có mùi gì. Chắc chỉ là nước.

Nhưng cẩn thận ngửi lại thì có thể ngửi thấy một mùi hôi rượu cực kỳ.

Hạo Phong lần theo dấu vết, hoá ra mùi đó là ở chỗ…ở chỗ mình hả?

Nắm lấy áo ngửi một cái. Suýt nữa là ói mửa giữa sáng.

Vội vàng lao vào phòng tắm. Bổ não bảy bảy bốn chín kịch bản ngày hôm qua trong đầu.

Có thể là bản thân uống quá say. Lao lên giường ngủ. Lớp trưởng cũng lên giường của mình mà ngủ.

Nhưng vì uống rượu nhiều. Cậu khát nước giữa đêm. Tìm nước uống. Lại không cẩn thận là đổ nước uống giường, không thể nằm được, sau đó liền kéo lên giường lớp trưởng nằm ngủ!!!

Thật ra thì chuyện một nam sinh ngủ cùng một nam sinh không phải chuyện gì là quá phản cảm cả. Nhưng nghĩ tới là ngủ với Tu Kiệt, cậu lại cảm thấy cả người không thoải mái, có cảm giác gì đó ở lồ.ng ngực cứ kêu gào lên tục, khó chịu đến phát sợ.

Đem cả người tắm táp sạch sẽ. Cậu cẩn thận thu tai lại.

May quá…vẫn thu được.

Đi ra ngoài. Tu Kiệt vẫn chưa thức dậy.

Ánh nắng ngoài cửa sổ chiếu vào người anh. Khiến anh như có một tầng hào Quang vào phủ. Nét đẹp trên cơ thể được phô trương hết bởi chiếc áo thun trắng không quá dày.

Trông vừa thanh khiết vừa quyến rũ.

Khiến người ta muốn chạm vào.

Hạo Phong thật sự đã chạm vào anh. Cậu chạm vào bàn tay của anh, sau đó giật một cái thật là mạnh mẽ

“Lớp trưởng đại nhân!”

“Mặt trời đã chiếu vào mông rồi kia kìa!”

Tu Kiệt rõ là bị giật mình một cái. Ngước mắt lên chính là cậu. Anh ngây ngốc, cả người ngáo ngơ một chút trông rất đáng yêu.

“Chào buổi sáng” anh khẽ nói với cậu. Giọng nói khàn khàn.

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *