Đăng bởi Để lại phản hồi

Tuyệt Kỹ Cứu Tông Môn – Thức Thứ Nhất: Chơi Xỏ Lá

Bạn đang theo dõi câu chuyện Tuyệt Kỹ Cứu Tông Môn – Thức Thứ Nhất: Chơi Xỏ Lá của tác giả Công Chủ Bất Hồi Gia. Sau khi tỉnh dậy, Diệp Kiều ngạc nhiên nhận ra rằng mình đã xuyên qua một cuốn tiểu thuyết với tư cách là Nhị sư của Nhân vật chính, người rất có nguy cơ trở thành một công cụ giải trí được sử dụng và bỏ bê sau khi hết giá trị lợi dụng.

Nhị sư tỷ luôn luôn đứng sẵn sàng để giúp Nhân vật chính thoát khỏi cảnh đau đớn nào đó, đôi khi thậm chí cả đánh bại kẻ thù. Nhưng chính Nhị sư tỷ lại không được người khác sẵn lòng giúp đỡ như thế.

Diệp Kiều đã thở dài, một cảm giác chán nản đã tràn ngập cô. Nếu mỗi nhân vật đều như vậy, cả câu chuyện cũng sẽ trở nên vô vị và thiếu tình thú.

Tuy nhiên, sau khi gia nhập vào tổ môn mới, Diệp Kiều nhận ra rằng mọi người đều là các nhân vật tốt. Nhưng cô cũng biết rằng trong thế giới tiểu thuyết này, chỉ cần phủi bỏ nhân vật Nam chính, tất cả chính là cá trong bể cá của Nữ chính. Đại sư huynh cô đơn, yêu nhưng không được đáp lại, rồi cuối cùng đành “thăng thiên” vì Nữ chính.

Nếu bạn là người đam mê đọc truyện online, hãy thử đọc Tiểu Quả Phụ Tuyển Chồng hoặc Phụ Thân, Hôm Nay Người Đọc Sách Chưa để có những trải nghiệm đọc sách thú vị hơn.

Đăng bởi Để lại phản hồi

Chương 4: Giới thiệu công việc

Nửa tiếng sau, đoàn xe dừng lại trước cổng một nhà hàng trang trí cực kỳ sang trọng, lập tức có nhân viên phục vụ bước ra đón tiếp. Rõ ràng Lý Quang Huy là khách quen của nhà hàng này, nói chuyện với tay quản lý chạy ra đón tiếp vài câu, đã được đưa đến phòng riêng trên tầng cao nhất của nhà hàng.

Cánh cửa nặng nề theo phong cách cổ xưa được mở ra, Đường Tuấn nhìn thấy bên trong có hai người đang ngồi trên ghế. Một người là cô gái còn trẻ, một người là phụ nữ đã có chồng ung dung lộng lẫy. Hai người chỉ ngồi ở đó đã khiến cho người ta cảm thấy giống như một bức tranh tuyệt đẹp, càng khiến cho Đường Tuấn chú ý chính là khuôn mặt hai người có nét giống nhau, rõ ràng là hai mẹ con xinh đẹp như hoa!

“Cha, ông nội.” Cô gái trẻ tuổi đứng lên, cất tiếng hô giòn tan.

Lý Quang Minh nghe thấy vậy, trên mặt lộ ra nụ cười, đối với cô cháu gái này, ông vẫn hết sức yêu thích.

“Vô Song.” Người phụ nữ đứng dậy, gọi Lý Quang Huy, đồng thời cũng gật nhẹ đầu với Lý Quang Minh.

Nhưng Lý Quang Minh lại lạnh lùng hừ một tiếng, đến một cái liếc cũng không muốn cho người phụ nữ này.

Hai mẹ con xinh đẹp đứng lên, Đường Tuấn mới phát hiện ra họ cực kỳ cao gầy, cả hai đều cao gần một mét bảy. Đặc biệt là cô gái trẻ, so với người phụ nữ thì còn nhỉnh hơn một chút, da thịt trắng nõn mềm mại, giống như một miếng bạch ngọc không chút tạp chất. Tóc đen như suối buông xuống bờ vai của cô, ngũ quan tinh xảo giống như đã được thượng đế tỉ mỉ điêu khắc thành, tìm không ra bất kỳ một khuyết điểm nào.

Vẻ mặt cô lạnh nhạt, mặc một bộ váy trắng, rất trang nhã, làm cho người ta cảm thấy cô giống như một tiên nữ không dính khói lửa trần gian. Nhưng cố tình là kiểu con gái này lại có thể khiến đàn ông động lòng.

Đường Tuấn không khỏi chăm chú nhìn thêm một lát. Ngoại hình như vậy đặt ở thành phố Vinh, đúng là đè bẹp tất cả các chị em. Số nữ giới mà anh từng gặp không nhiều, e là cũng chỉ có người vợ chưa cưới đã từng gặp mặt vài lần của mình là so sánh được, mà người vợ chưa cưới kia lại xuất thân từ gia đình trâm anh thế phiệt hàng đầu Hoa Hạ.

Nhớ đến người con gái kia, Đường Tuấn không khỏi tự giễu ở trong lòng một tiếng. Lúc đó, dưới áp lực của gia tộc, cô ta mới đồng ý đính hôn với mình, bây giờ nghe tin mình đã chết, chỉ sợ là đến một giọt nước mắt cũng không có, thậm chí cô ta còn có thể cười trộm vài tiếng.

Thấy ánh mắt Đường Tuấn đang quan sát mình, cô gái trẻ giống như đã cảm nhận được, nhíu mày, tỏ ý không vui.

Lý Quang Minh cảm thấy bầu không khí có hơi không vui, tranh thủ giới thiệu Đường Tuấn với hai người.

Cô gái trẻ tê là Thi Tuyền, là viên ngọc quý trên tay Lý Quang Huy, cháu gái của Lý Quang Minh.

Người phụ nữ khoan thai kia là Khổng Ngọc Lan, vợ của Lý Quang Huy.

Nghe thấy Lý Quang Minh nói Đường Tuấn một mình đánh lại mười mấy người cứu mình, đôi mắt đẹp của Lý Ngọc Mai lóe lên một tia sáng, sau đó lập tức biến mất. Mà Khổng Ngọc Lan sau khi hờ hững liếc qua Đường Tuấn, thì không đặt tầm mắt lên người anh nữa, giống như anh là một người trong suốt vô hình.

Đám người Đường Tuấn vừa ngồi xuống không lâu, đồ ăn đã bắt đầu được đem lên. Biết là tiệc trong nhà của Lý Quang Huy, người phụ trách của nhà hàng nào dám thờ ơ. Mỗi một món ăn mang lên đều vô cùng tinh tế ngon miệng, giá cả đắt đến dọa người. Một tháng tiền lương của dân tri thức bình thường cũng không đủ để thanh toán một món ăn. Nhưng Đường Tuấn lại giống như đang ăn mấy món bình thường ở nhà. Sau khi Lý Quang Minh bảo anh cứ tự nhiên, Đường Tuấn thật sự bắt đầu ăn uống thoải mái. Tuy tướng ăn không khó coi, nhưng bởi vì anh thật sự đói meo nên tốc độ ăn rất nhanh. Từ lúc luyện được chân khí, hình như tốc độ tiêu hao thể năng của anh đã tăng lên rất nhiều.

Khổng Ngọc Lan thấy vậy, tuy không nói gì thêm, nhưng trong mắt lại lộ ra vẻ khinh bỉ và coi thường. Bà ta xuất thân từ gia đình danh tiếng, ngồi cùng bàn ăn cơm với bà ta đều là nhưng nhân vật nổi tiếng ở thành phố Vinh, đã bao giờ phải ngồi cùng bàn với thằng nhãi cả người mặc toàn đồ vỉa hè như Đường Tuấn đâu.

Mặc dù ngoại hình của Đường Tuấn không tệ, nhưng dáng vẻ ‘đói bụng ăn quàng’ này giống như đã tên ăn mày ba ngày ba đêm chưa được ăn cơm. Trong lòng bà ta khó tránh khỏi có chút kinh thường, nghĩ xem làm thế nào để kiếm cớ đuổi cổ ‘ân nhân cứu mạng’ của cha chồng đi. Một bữa tiệc gia đình đang tốt đẹp, lại bị một người ngoài không đứng đắn thế này quấy rầy, đương nhiên bà sẽ cảm thấy mất hứng.

Lý Ngọc Mai cũng nhíu mày, sau hai lần gắp thì buông xuống. Tuy không nói, nhưng cũng có thể thấy được cô không mấy chào đón Đường Tuấn.

Ngược lại thì Lý Quang Minh lại cười ha ha, vuốt vuốt chòm râu ngắn ngủn, giống như càng thưởng thức Đường Tuấn hơn.

Đến khi ăn no được bảy, tám phần, lúc này Đường Tuấn mới vừa lòng đặt đũa xuống.

“Ăn có đủ no không, không đủ tôi gọi người làm thêm.”

Lý Quang Huy hỏi.

Đáy lòng ông ta càng không nhìn thấu Đường Tuấn. Sau khi biết được thân phận của ông ta, Đường Tuấn vẫn có thể giữ bình tĩnh, trong bữa tiệc cũng chỉ yên lặng ăn cơm, không hề mở miệng lấy lòng. Người trẻ tuổi có thể làm đến mức này, chỉ sợ toàn bộ thành phố Vinh cũng chẳng có mấy người, mà những người kia, mỗi người đều có bối cảnh không thua kém gì nhà họ Lý. Nhưng chỉ là như vậy mà thôi, ông ta cũng không quá đặt Đường Tuấn ở trong lòng.

Đường Tuấn khoát tay nói:

“Không cần, hôm nay còn phải cảm ơn chú Lý và ông đã chiêu đãi. Đã lâu rồi tôi không ăn ngon như vậy.”

Lúc trước anh là thiếu gia nhà họ Đường, dù cho là sơn hào hải vị để trước mặt anh cũng thấy chả khác gì đậu hũ rau luộc. Mấy ngày nay rời khỏi nhà họ Đường, anh hầu như đều ở trên đường lang thang bôn ba hoặc chạy trối chết, chưa từng được ăn một bữa cơm no. Cho nên nói câu này cũng là từ đáy lòng.

“Đồ nhà quê.”

Lời nói của Đường Tuấn rơi vào tai Khổng Ngọc Lan, khiến bà càng có ác cảm với anh, trong lòng thầm mắng một câu.

“Cha, con thấy cha nên nghe theo Vô Song đi, dứt khoát dọn về nhà. Chúng con cũng không thiếu chút tiền của cha.”

Khổng Ngọc Lan hơi bất mãn nói:

“Nếu cha sớm nghe lời chúng con, sao có thể xảy ra chuyện như hôm nay được chứ.”

Trong lòng bà còn có nửa câu chưa nói, nếu không phải vì ông cụ, cả đời bà cũng không phải ngồi chung bàn với loại người thô bỉ như Đường Tuấn. Bà đường đường là tiểu thư nhà họ Khổng, là vợ của Lý Quang Huy, thế mà lại phải ngồi ăn cơm với một thằng nhãi giống như ăn mày, nói ra không biết sẽ làm trò cười cho bao nhiêu người.

Lý Quang Minh ‘hừ’ một tiếng, nhướn lông mày nói:

“Tôi biết cô cậu không thiếu chút tiền này, nhưng tôi ở với cô cậu thì làm được gì? Giúp cô cậu trông nhà à?”

“Cha, Tiểu Mạn không có ý này.”

Lý Quang Huy trừng mắt liếc Khổng Ngọc Lan, tranh thủ thời gian giải thích. Mặt sự nghiệp của Lý Quang Huy thì vui vẻ tiến tới, nhưng mâu thuẫn giữa vợ và cha già, ông lại không có cách nào hoà hoãn được.

Ông lo mâu thuẫn giữa hai người sẽ ngày càng gay gắt, nên tranh thủ thời gian đổi đề tài, nói:

“Cha, không phải mới nãy bảo có chuyện muốn nói với con à? Chuyện gì vậy?”

Lúc này sắc mặt Lý Quang Minh mới dịu đi không ít, nhìn Đường Tuấn nói:

“Tiểu Đường gần đây đang tìm việc làm, cha muốn mày giúp cậu ấy sắp xếp một chút.”

Đường Tuấn nghe vậy, lập tức sửng sốt, không ngờ Lý Quang Minh kéo mình đi ăn cơm là có ý muốn giới thiệu công việc.

Trên mặt Lý Quang Huy lộ ra vẻ nhẹ nhõm, ông còn tưởng cụ sẽ đưa ra vấn đề khó khăn gì chứ. Lấy thân phận tổng giám đốc tập đoàn của ông ta, sắp xếp công việc cho một người trẻ tuổi không phải là chuyện chỉ trong nháy mắt thôi sao. Ông nhìn Đường Tuấn, hỏi:

“Anh bạn nhỏ, không biết cậu am hiểu lĩnh vực nào nhỉ.”

Còn chưa đợi Đường Tuấn trả lời, khoé miệng Khổng Ngọc Lan đã lướt qua ý cười, nói:

“Không phải là cha nói cậu ấy đánh nhau rất giỏi hay sao? Vậy thì để cậu ấy đến tập toàn Thiên Thịnh làm bảo vệ là được rồi. Em thấy cũng là dùng đúng tác dụng.

Trong mắt bà, Đường Tuấn có đánh giỏi thế nào đi nữa, một người đánh chết năm sáu người. Còn cha chồng nói cậu ra giống như thần kỳ lắm, bà không tin. Nếu thật sự lợi hại như vậy, làm sao lại có thể lưu lạc đến tình trạng phải đi ăn chực như vậy!

Chát!

Lý Quang Minh trực tiếp vỗ một cái lên mặt bàn, râu tóc dựng hết cả lên, tức giận nói:

“Cô muốn ân nhân cứu mạng của tôi đi làm chân canh cổng cho cô cậu à?”

Lý Quang Huy có chút đau đầu. Lúc đầu đúng là ông ta cũng có dự tính như vậy, nhưng bây giờ làm sao dám há miệng ra nữa. Ông vỗ vỗ đùi Khổng Ngọc Lan dưới bàn, ra hiệu cho bà đừng nói tiếp rồi hỏi lại Đường Tuấn thêm một lần nữa:

“Tiểu Đường, cậu muốn dạng công việc thế nào, chỉ cần tôi có thể giúp được cái gì, tôi nhất định sẽ giúp cậu.”

Đường Tuấn nhìn nụ cười lạnh của Khổng Ngọc Lan đánh cho mình, sao lại không biết tâm tư của bà ta, chỉ là lười mở miệng cãi cọ mà thôi. Anh suy nghĩ một lát, cực lỳ khiêm tốn nói:

“Cháu biết một chút về trung y.”

“Trung y à?” Lý Quang Huy cau mày, cảm thấy việc này có hơi khó.

Bây giờ trung y không nổi, mà lấy tuổi đời của Đường Tuấn, sợ là y thuật cũng không có gì đặc biệt. Đương nhiên ông có thể vào các mối quan hệ của mình, sắp xếp cho cậu vào bệnh viện tốt nhất, nhưng cái nghề Y ngày không giống với các nghề nghiệp khác chức vụ nhàn nhã. Nếu như đến lúc đó Đường Tuấn chữa cho người ta mà có bất trắc gì, truy cứu trách nhiệm đến chỗ ông thì không dễ xử lý, Gần đây ông bận rộn mở rộng nghiệp vụ công ty, nếu như lúc này xảy ra chuyện gì ngoài ý muốn, sợ rằng sẽ ảnh hưởng nghiêm trọng đến sự phát triển của công ty.

Làm sao Lý Quang Huy biết được, cái biết một chút kia chỉ là lời nói khiêm tốn của Đường Tuấn. Lấy trình độ y thuật hiện nay của anh, đặt khắp Hoa Hạ, cũng đủ để xếp vào top 10! Dù sao anh cũng được nhà họ Đường công nhận là kỳ tài y học!

Thấy dáng vẻ đắn đo của Lý Quang Huy, Lý Ngọc Mai vẫn luôn im lặng đột nhiên mở miệng, nói:

“Cha, gần đây đúng lúc trường con có tuyển nhân viên quản lý thư viện, nếu không thì để anh ấy đến đó làm nhé? Công việc nhàn nhã, còn có thể học được vài thứ, nếu như sau này ông nội có sắp xếp khác, đến lúc đó lại tính.”

Lý Quang Huy nghe vậy, không dám tự tiện trả lời, nhìn về phía cha già xin ý kiến.

Sắc mặt Lý Quang Minh hơi hoãn lại, hỏi Đường Tuấn:

“Tiểu Đường, cậu cảm thấy thế nào?”

Đường Tuấn suy nghĩ một lát, nói:

“Vậy cũng được. Cháu cảm ơn ông trước nhé.”

Nói thật, anh cũng không muốn vào bệnh viện làm việc. Thực lực của nhà họ Đường ở ngành y dược khủng bố đến mức độ nào, anh biết quá rõ ràng. Vào ngành này, lúc nào cũng có thể bại lộ thân phận của anh. Đây cũng là lý do trước đó anh không muốn đến bệnh viện tìm việc, nếu không chỉ cần anh hơi để lộ y thuật, bệnh viện nào không nhấc anh lên mà cung phụng khấn bái chứ.

Trên mặt Lý Quang Huy lúc này mới lộ ra vẻ tươi cười, cuối cùng Đường Tuấn cũng có tí tự mình biết mình, không nói ra mấy cái yêu cầu quá đà.

Về phần Khổng Ngọc Lan, cũng không nói gì nữa. Ở trong mắt bà, một nhân viên quản lý thư viện hay một anh bảo vệ thì cũng không có gì khác nhau. Mỗi tháng số tiền bà bỏ ra nuôi chó mèo còn cao hơn không biết bao nhiêu lần số lương của họ.

“Được, vậy chúng tôi sẽ gọi điện cho hiệu trưởng Lâm, để ông ấy sắp xếp trước.”

Lý Quang Huy gõ bàn.

Mấy người lại rảnh rỗi trò chuyện một lát, lúc này Đường Tuấn mới đưa ra lời tạm biệt, công việc đã xong, anh cũng không muốn ngồi ở đây cho người ta khinh bỉ. Biết Đường Tuấn không có xe, Lý Quang Minh muốn để người đưa anh về, nhưng một lát Lý Quang Huy còn có cuộc họp sắp mở, không có cách nào dứt ra được. Cuối cùng vẫn là Lý Ngọc Mai đưa Đường Tuấn về, nhân tiện đưa anh đến trường học làm quen với hoàn cảnh trước.

Nhưng trước khi đi, Đường Tuấn đã nói với Khổng Ngọc Lan:

“Bà Lý, nếu mấy ngày tới bà có rảnh, tốt nhất là đến bệnh viện kiểm tra tổng quát một lần đi.”

Với y thuật của Đường Tuấn, khi nhìn thấy Khổng Ngọc Lan, thì đã phát hiện khí sắc của bà có chỗ khác thường, khí huyết trong cơ thể không thông, nếu như không kịp thời khai thông, chỉ sợ sẽ có nguy hiểm đến tính mạng. Có ý tốt nên anh nhắc nhở một câu, còn đối phương có muốn nghe hay không, vậy thì không phải là chuyện anh có thể quyết định được.

Sắc mặt Khổng Ngọc Lan thay đổi, đợi đến khi Đường Tuấn cùng Lý Ngọc Mai rời khỏi phòng, bà mới cười nhạt nói:

“Thật sự cho mình là thầy thuốc à, thứ gì đâu.”

Về phần Đường Tuấn nhắc bà đến bệnh viện khám tổng quát, căn bản là bà không hề để trong lòng. Bà sinh hoạt rất điều độ, còn thường xuyên điều trị cơ thể, sao có thể sinh bệnh được chứ?

Lý Quang Minh nghe vậy, hung hăng lườm Khổng Ngọc Lan, nói:

“Quản cái miệng cô cho tốt vào!”

Lý Ngọc Mai lái một chiếc BMW màu đỏ rượu, màu sắc cực kỳ khoa trương hút mắt, hoàn toàn tương phản với khí chất cô thể hiện ra ngoài. Đường Tuấn ngồi ở ghế phụ, quan sát cô từ khoảng cách gần.

Một bộ váy liền ngang gối màu trắng, bả vai cùng xương quai xanh tinh xảo bóng loáng, nhìn xuống dưới, cặp đùi trắng nõn thon dài rất đẹp, căng tràn đầy co giãn, tản ra thứ ánh sáng lộng lẫy mê hoặc. Loại con gái này đúng là con cưng của chúa, chỉ sợ là không có bất kỳ thằng đàn ông nào không liếc mắt nhìn.

Lý Ngọc Mai bị anh mắt nóng rực của Đường Tuấn làm cho có chút không thoải mái, gương mặt xinh đẹp ửng hồng, trong lòng thấy hơi xấu hổ. Nhưng cô lại không thể quẳng Đường Tuấn xuống giữa đường được, đành phải tìm chuyện để nói:

“Vừa rồi anh nói với mẹ tôi là thật à?”

Đường Tuấn thu tầm mắt lại, bình phục tâm thần hơi bị khuấy động, nói: “Ừ”

Tuy anh là thiếu gia nhà họ Đường, nhưng từ nhỏ giáo dục gia đình đã rất nghiêm, cho nên tới tận bây giờ anh vẫn là hàng nguyên đai nguyên kiện, chưa từng trải qua chuyện nam nữ. Lý Ngọc Mai mở miệng, anh cũng biết bản thân có hơi mất lịch sự, nào dám nhìn tiếp nữa.

“Nghiêm trọng không?”

Lý Ngọc Mai tùy tiện hỏi một câu, nhưng cũng không để những gì Đường Tuấn nói ở trong lòng.

Đường Tuấn suy nghĩ một lát, nói:

“Cũng không tính là nghiêm trọng, chắc là bệnh lý về mạch máu, nhưng nếu chữa trị muộn, rất có thể sẽ hình thành khối u, thậm chí khó giữ được tính mạng.” Anh đơn giản liếc mắt nhìn một cái, chỉ có thể suy đoán ra đại khái như vậy.

Két..két!

Tay cầm lái của Lý Ngọc Mai đột nhiên đánh sang một cái, chiếc xe suýt nữa thì đâm vào hàng rào phía trước, Đợi đến khi xe ổn định lại, đôi mắt đẹp của cô mới hung hăng lườm Đường Tuấn một cái, nói:

“Chuyện thế này sao có thể nói lung tung được!”

Đường Tuấn nhún vai, lúc trước, khi còn ở nhà họ Đường, không biết có bao nhiêu người đến cửa cầu anh chữa bệnh, nhưng bây giờ thì hay rồi, anh xem bệnh miễn phí cho người ta, họ còn chẳng tin. Quả nhiên là thế sự khó đoán.

Trong lòng Lý Ngọc Mai có hơi tức giận, nhìn cái tên Đường Tuấn này nói đến khối u, sống chết cứ nhẹ như mây bay, đoán chừng cũng chỉ là câu nói đùa cố ý doạ người mà thôi. Nghĩ tới đây, cô lại không thấy giận nữa, nói:

“Về sau đừng đùa như vậy nữa.”

Đường Tuấn cười nhạt một tiếng, lười phí lời giải thích, nói:

“Đúng rồi, cô học xong thì làm việc ở thành phố Vinh luôn à?”

Lý Ngọc Mai lắc đầu nói:

“Không, tôi vẫn còn đang học đại học.”

Sau đó Đường Tuấn lại hỏi thêm vài vấn đề liên quan đến công việc, khi biết Đường Tuấn chưa từng lên đại học, trong lòng Lý Ngọc Mai vẫn có tí ti khinh bỉ, càng coi chuyện ‘khối u’ anh nói vừa nãy là trò đùa. Một tên ngay cả cổng trường đại học còn chưa bước vào, thế mà chỉ bằng vài lần nhìn đã dám kết luận trong người mẹ cô có khối u, đúng là chuyện hoang đường!

Đăng bởi Để lại phản hồi

Yêu Hậu Mị Quốc

Tác giả: Quyết Tuyệt

Thể loại: Kiếm hiệp, Quân sự, Huyền Huyễn, Ngôn Tình, Xuyên Không, Hệ thống, Quan Trường, Xuyên Nhanh, Dị Năng, Trọng Sinh, Truyện Sủng, Cung Đấu, Nữ Cường, Gia Đấu, Hài Hước, Điền Văn, Cổ Đại

Dịch giả: Son Jin

Giới thiệu:

Chúc Cẩm xuyên qua, xuyên thành thứ nữ không được sủng ái, mặt trên còn có đích tỷ người được một vị đại sư đoán ra “Trời sinh mệnh phượng, vô cùng tôn quý”.

Đích tỷ được một đám hoàng tử theo đuổi, còn nguyên chủ bởi vì làm đích tỷ không vui mà đi đời nhà ma……

Chúc Cẩm một quyền đánh đích tỷ, một chân đá người cha cặn bã, lại tìm một vị tướng quân gả ra ngoài, sau đó, tướng công của nhà nàng tạo phản, vậy mà còn thành công.

Chúc Cẩm: “……” Trời sinh mệnh phượng rốt cuộc là ai?

Làm Hoàng Hậu vài chục năm, Chúc Cẩm sống thọ và chết tại nhà, không nghĩ tới vậy mà lại xuyên không!

Lần này tướng công nhà nàng là một văn nhân, hẳn là an an ổn ổn mà sống chứ nhỉ? Nhưng không, hắn lại tạo phản!!!

Đăng bởi Để lại phản hồi

Chương 3: Đến rồi

“Lý Quang Huy?”

Long đen hơi cau mày, nghĩ nghĩ trong chốc lát, cuối cùng cũng nhớ ra Lý Quang Huy là ai.

Thành phố Vinh rất lớn, hàng năm các ngành nghề đầu có vô số nhân tài nổi bật. Mà Lý Quang Huy chính là một trong vài người nổi tiếng nhất trong mấy năm nay, nắm trong tay một công ty đã lên sàn có giá trị mấy nghìn tỷ, hơn nữa người này còn là nhân vật lớn ăn sạch hai bên hắc đạo, bạch đạo.

Nếu so sánh, Long đen chỉ là trùm lưu manh cắc ké, Lý Quang Huy với gã mà nói, chính là nhân vật chỉ có thể nhìn thấy trên tivi hoặc báo chí.

Trong lòng Long đen hơi kinh sợ, không khỏi cẩn thận đánh giá ông lão thêm vài lần, nói:

“Cái dáng vẻ nghèo nát này của ông mà lại dám nói mình là ông bô của Lý Quang Huy, vậy tôi đây chẳng phải sẽ là anh trai của Lý Quang Huy à!”

“ Tôi không có loại con cái mất dạy như cậu!” Ông lão quát lớn.

“Hớ! Lão già chết tiệt này, ông thật là coi mình thành ông già của Lý Quang Huy à. Mẹ nó, xem ra không cho ông tí sắc mặt, ông lại cho là Long đen này dễ bắt nạt!”

Long đen vung tay, gào lên với đám đàn em đang kích động phía sau:

“Đánh bọn nó tàn cho tao, đánh nát hai tay hai chân thằng nhãi này cho tao, để tí nữa tao muốn đích thân trừng trị nó!”

Long đen vừa dứt lời, mấy người phía sau gã đã nhào tới chỗ Đường Tuấn và ông lão, khua khoắng gậy sắt trong tay, không hề cố kỵ với tuổi tác của ông lão. Nếu một gậy này đánh xuống thật, không biết cụ có chịu nổi không nữa.

“Muốn chết hả!”

Trong mắt Đường Tuấn hiện lên một đốm sáng, dùng cơ thể chặn trước người ông lão.

Cũng không nhìn thấy Đường Tuấn đã ra tay như thế nào, chỉ nghe mấy tiếng “Bốp bốp bang bang” vang lên, sau đó đám côn đồ vốn còn đang hung hăng, tất cả đều bay ngược ra ngoài. Trên mặt mỗi người bọn họ đều có một dấu tay đỏ chót.

Chỉ trong chốc lát, một mình Đường Tuấn đã đánh bay hơn mười gã cao to ra ngoài.

Đừng nói là Long đen, ngay cả ông lão bên cạnh cũng nhìn đến ngây người.

Thế này thì thật sự quá mạnh mẽ! Tất cả mọi người đến động tác của anh cũng không nhìn rõ, loại tốc độ này có hơi nhanh quá mức quy định, đây còn là người nữa hay sao? Chung quanh lập tức vang lên những tiếng nuốt nước bọt. Bây giờ bọn họ mới hiểu là Đường Tuấn thật sự không hề sợ hãi. Đánh đấm giỏi thế này, chẳng trách không để Long đen vào mắt!

Trên mặt Long đen là biểu cảm khiếp sợ, mồm miệng há hốc không biết nên nói gì. Vẻ đắc ý, cười nhạo trên mặt đã hoàn toàn cứng đờ, thay vào đó là một sự sợ hãi tột cùng. Hiện tại gã đã có chút hối hận rồi, hình như gã đã đắc tội với người không nên đắc tội!

Đường Tuấn lại không có ý định bỏ qua cho Long đen, từng bước bước đi về phía gã, trên mặt mang theo ý cười lạnh lẽo.

Cánh tay quấn băng gạc của Long đen không ngừng run rẩy, cuối cùng “hộc hộc” một tiếng rồi ngã ngồi trên mặt đất, nói:

“Đại ca, em sai rồi, xin anh bỏ qua cho em!”

Đường Tuấn vừa muốn nói chuyện, đám người lại vang lên tiếng ồn ào nhốn nháo.

Liên tục có tiếng phanh xe vang lên, sau đó, năm chiếc xe Mercedes-Benz màu đen chỉnh tề như một dừng lại bên lề đường cách sạp báo không xa. Xe vừa dừng lại, cửa giữa đã bị mở ra, sau đó có một người đàn ông trung niên khoảng bốn năm mươi tuổi nhanh chóng bước xuống.

Giờ bên ngoài đổi thành mười mấy người mặc âu phục đeo kính râm cùng lúc xuống xe, bọn họ đứng bên cạnh người đàn ông trung niên, chờ đợi chỉ thị của ông ta.

Người đàn ông này nhìn lướt qua cảnh tượng xảy ra ở sạp báo, con ngươi lạnh lẽo, sau đó dẫn theo đám người đi về phía bọn Đường Tuấn.

Lúc này, đã có người nhận ra thân phận của người đàn ông trung niên, đám người bắt đầu bàn tán ầm ĩ.

“Đây không phải là Lý Quang Huy à? Sao ông ta lại tới đây.”

“Chính là Lý Quang Huy của tập đoàn Thịnh Thiên hả?”

“ Nói vớ vẩn, thành phố Vinh chả lẽ lại có Lý Quang Huy thứ hai à? Nhưng không biết ông ta đến làm gì?”

“ Vừa nãy, hình như tôi nghe thấy ông cụ kia bảo Lý Quang Huy là con trai ổng …”

Đám người không nói gì nữa, chỉ là ánh mắt nhìn về phía Long đen y như nhìn người chết, dám ở thành phố Vinh, mang nhiều người như vậy đến quây ông già của Lý Quang Huy, kết cục của Long đen nhắm mắt vào cũng có thể nghĩ ra được!

Lúc này, ngược lại thì bọn họ có chút ghen tỵ và hối hận, nếu như lúc này bọn họ có thêm tí can đảm nổi giận, nói không chừng có thể trèo lên cái cây cổ thụ Lý Quang Huy này rồi. Chỉ là bọn họ thật sự không nghĩ ra, ông lão nhìn nghèo nàn lạc hậu này lại thật sự là cha của Lý Quang Huy!

Lý Quang Huy còn chưa đến gần, ông lão đứng bên cạnh Đường Tuấn đã ném một tờ báo từ trong quầy ra, tức giận nói:

“Thằng nhóc thối tha này, cha già của mày suýt nữa thì bị người ra đánh chết, bây giờ mày mới vác mặt đến!”

Lý Quang Huy là một nhân vật truyền kỳ ở thành phố Vinh, nhưng đứng trước mặt cha mình cũng không dám thở ra câu oán hận nào, để mặc cụ nện tờ báo lên người. Sau đó khuôn mặt góc cạnh rõ ràng kia nở nụ cười, nói:

“Cha, cha vừa điện thoại xong thì con chạy đến ngay, trên đường bị tắc lại một lúc.”

Ông lão nghe thấy vậy, lúc này cơn giận mới tiêu đi được một ít. Ông chỉ vào Đường Tuấn nói:

“Mày phải cảm ơn anh bạn nhỏ này cho tử tế vào, nếu không có cậu ấy ra tay giúp đỡ, có khi lúc này mày đã phải sắm hòm cho tao rồi cũng nên.”

Lúc này Lý Quang Huy mới nghiêm túc nhìn Đường Tuấn, khoảng 25,26 tuổi, sắc mặt có vẻ nhợt nhạt, vóc người có hơi gầy yếu nhưng ánh mặt lại sáng tỏ dị thường. Cho dù nghe thấy mình là Lý Quang Huy thì cũng không để lộ ra vẻ nịnh nọt lấy lòng như những người khác.

“Cám ơn.” Lý Quang Huy nói.

Đường Tuấn gật đầu coi như trả lời, anh không phải người địa phương ở thành phố Vinh, nhưng lúc này cũng có thể nhận ra thân phận siêu phàm của Lý Quang Huy. Lặng lẽ thở hắt ra một hơi nhẹ nhàng, tiếp theo, chắc là không có việc của anh nữa.

Long đen cũng đã nhìn thấy Lý Quang Huy, thân thể nằm trên mặt đất không ngừng run rẩy, trong miệng không ngừng rên rỉ xin tha. Nhưng sắc mặt Lý Quang Huy rất lạnh lẽo, đưa mắt liếc nhìn đàn em phía sau lưng, Long đen lập tức bị kéo đi. Đến ông già của Lý Quang Huy này mà cũng dám động vào, đương nhiên ông ta không có ý định dễ dàng bỏ qua.

“Cha, ăn mặc như vậy cũng được ạ?” Lý Quang Huy nhẹ giọng nói.

Ông lão khẽ gật đầu.

“Cha, vậy chúng ta đi thôi, Ngọc Mai cũng sắp đến rồi.”

Lý Quang Huy đang định đỡ cha mình rời đi, ông lão lại vỗ một cái lên đầu ông ta, làm cho đám vệ sĩ phía sau suýt nữa thì rớt hết cằm, ở thành phố Vinh sợ là cũng có ông cụ trước mắt dám đánh ông chủ lớn của bọn họ như vậy.

“Thằng nhóc thối nhà mày, anh bạn nhỏ này đã cứu cha mày, mày cứ phủi đít đi như thế hả?”

Ông lão tức giận nói.

Lý Quang Huy lộ ra vẻ bừng tỉnh, khẽ vươn tay, lập tức có người đưa qua một cái túi. Lý Quang Huy đưa cái túi đến trước mặt Đường Tân, nói:

“Anh bạn trẻ, chỗ này có 350 triệu. Tạm thời coi như biểu hiện lòng biết ơn của tôi, cám ơn cậu đã cứu cha tôi.”

Còn không đợi Đường Tuấn từ chối, ông lão lại đập một cái lên gáy Lý Quang Huy, nói:

“Mạng của cha mày chỉ đáng có 350 triệu hả?”

Lý Quang Huy lộ vẻ bất lực, nói:

“Cha, thế thì cha muốn con làm thế nào ạ?”

Đường Tuấn nhìn cặp cha con quái đản này, trong lòng lại thấy hơi ấm áp. Người có thân phận địa vị như Lý Quang Huy mà vẫn có thể giữ đủ thái độ tôn kính với cha của mình, thật sự là một việc rất khó có được.

Ông lão không để ý đến con trai nữa, quay sang nói với Đường Tuấn:

“Anh bạn nhỏ, tôi thấy cậu cũng có vẻ đói rồi, không thì đi ăn với chúng tôi bữa cơm rau, cũng để lão già tôi cám ơn cậu một tiếng.

Đường Tuấn do dự, nhìn thoáng qua Lý Quang Huy.

“Cậu nhìn nó làm gì, là tôi mời cậu, có phải nó mời đâu.”

Ông lão nhận ra sự do dự của Đường Tuấn, trừng mắt lườm Lý Quang Huy nói.

Đường Tuấn vốn không phải người hay để ý những việc vặt, đương nhiên sẽ không từ chối lời mời này, vả lại đúng là anh đói bụng thật, tiền trong túi không còn nhiều, có thể tiết kiệm thì tiết kiệm đi.

Thấy Đường Tuấn đồng ý, ông lão mới thở phào nhẹ nhõm, lôi kéo cánh tay anh đi về phía đoàn xe xa xỉ kia. Dáng vẻ thân mật của hai người giống như hai ông cháu, ngược lại thì bỏ bẵng con trai ruột là Lý Quang Huy ở phía đằng sau.

Lý Quang Huy cũng không để ý, chỉ nhìn bóng lưng Đường Tuấn và mười mấy tên lưu manh đang lăn lộn dưới đất, vẻ mặt hình như là đã nghĩ đến điều gì đó. Tuy Long đen cùng đám đàn em của gã không lọt vào mắt Lý Quang Huy, nhưng một người có thể đánh bại mười mấy người, đủ để thấy bản lĩnh của Đường Tuấn không tầm thường.

Trên xe, mấy người tự giới thiệu một lượt. Đường Tuấn lúc này mới biết ông cụ tên là Lý Quang Minh. Mặc dù Lý Quang Huy có thành tựu trong sự nghiệp, nhưng ông lão không thích hưởng thụ, mà lại mở một sạp báo, cộng thêm không thích bị mấy người vệ sĩ kia lúc nào cũng kè kè bên cạnh, cho nên mới có một màn ngày hôm nay.

“Nói như vậy, anh bạn nhỏ không phải là người bản địa ở thành phố Vinh à?”

Đường Tuấn gật đầu, cũng không nói ý định tiếp về chuyện này. Mặc dù nhìn Lý Quang Huy và Lý Quang Minh cũng không tính là người xấu, nhưng dính đến chuyện nhà họ Đường, anh vẫn cảm thấy giữ kín một chút thì tốt hơn.

Lý Quang Minh là người thông minh, thấy vậy tự nhiên sẽ không hỏi tiếp nữa. Hình như sợ Đường Tuấn ngồi trong xe sẽ cảm thấy xấu hổ, nên lôi kéo anh nói chuyện tiếp, ngược lại thì gạt Lý Quang Huy sang một bên.

Đăng bởi

Электронное казино В казино Вулкан Платинум официальный сайт сети Видео-слот В млн рублей

В онлайн-слоте онлайн-казино на 1 рубль есть большой депозит, которым можно дополнить лайки вкладчиков. Здесь варьируются от карточных, если вам нужны, до электронных кошельков, и они обычно защищаются и зашифровываются. Это дает участникам новую веру в то, что их собственная информация без риска при депозите.

Помните, что ставки вызывают привыкание, поэтому необходимо их распределить и начать получать удовольствие. Đọc tiếp Электронное казино В казино Вулкан Платинум официальный сайт сети Видео-слот В млн рублей

Đăng bởi Để lại phản hồi

Chứng Hồn Đạo

Một khi đã bước lên con đường tu tiên thì phải là người tuyệt đoạn nhân tình, lãnh khốc với nhân thế?

Thiên tài đích thật là như thế nào? Là người có tu vi cảnh giới cao hơn những người khác. Vậy thì danh xưng “Siêu cấp thiên tài” là như thế nào? Chính là một người điên không ngừng cố gắng đi theo con đường của riêng mình.

Đại ma đầu là như thế nào? Là người tàn sát sinh linh vô tội. Vậy người rút kiếm chém đại ma đầu là người như thế nào? Là một anh hùng trượng nghĩa? Không, rút kiếm tương trợ chỉ vì muốn bảo vệ sinh linh trong thiên hạ, chỉ vì muốn bảo vệ những người thân cận.

Đăng bởi Để lại phản hồi

Chương 2: Con trai tôi là Lý Quang Huy

Rắc rắc!

Âm thanh chói tai của tiếng xương gẫy rõ ràng vang lên.

Tiếp theo sau đó là tiếng hét thảm của Long đen, gã đỡ lấy cánh tay của mình, ngồi thụp xuống đất, trên trán lấm tấm mồ hôi hột, giọt nào giọt nấy to như hạt đậu, phát ra những tiếng gầm gừ thống khổ.

“Sao lại thế được?”

Đám người xung quanh nhìn thấy ăn thiệt thòi lại là Long đen thì cùng nhau hít vào một hơi, ánh mắt nhìn về phía Đường Tuấn không tự chủ mà mang theo mấy phần e ngại cùng kính nể.

Biểu tình của Đường Tuấn lại có vẻ như là chuyện rất đường nhiên. Sau khi đánh bậy đánh bạ luyện được luồng chân khí đầu tiên, tố chất thân thể của anh đã sớm không phải là thứ mà người thường có đủ khả năng so sánh được nữa rồi. Nếu vứt vào trong quân đội đặc chủng, chỉ sợ sẽ thành binh sĩ đứng đầu trong đứng đầu! Vừa rồi nếu không phải là anh nương tay, cả cánh tay của Long ca đã bị đánh cho tàn phế, bây giờ chỉ gẫy xương đã coi như là nhẹ rồi!

Đáng tiếc, Long đen lại không biết những điều này. Gã chỉ biết ở trước mặt nhiều người như vậy, mặt mũi này kia mất sạch cả rồi.

Gã đỡ lấy cánh tay bị gãy xương, nhìn về phía Đường Tuấn, trong đôi mắt là thù hận khắc sâu vào xương tuỷ. Gã khá là đàn ông, vẫn còn đứng lên được, giọng nói lạnh lùng:

“Thằng nhãi, có dám báo tên họ hay không?”

“Đường Tuấn!”

Đường Tuấn khẽ nói.

Anh cũng không sợ thân phận của mình bị lộ. Hoa Hạ có 1,6 tỷ người, tên Đường Tuấn không có một nghìn thì cũng có tám trăm, mà anh từ nhỏ đã khổ luyện y thuật, rất ít lộ mắt chỗ công cộng. Người khác căn bản là không thể liên hệ anh với ‘Đường Tuấn’ đã chết trên báo.

“Đường Tuấn! Được, mày chờ đấy! Có bản lĩnh thì đừng chạy!”

Long đen cắn răng nói.

Đường Tuấn cười khẽ một tiếng, nói:

“Được, tôi chờ.”

Nếu như đã nhúng tay vào, thật sự là anh không có ý định bỏ dở giữa chừng, ai biết sau khi anh đi rồi, gã thủ lĩnh lưu manh này có quay lại giở trò gì quá đáng với sạp báo hay không!

Long đen oán hận nhìn Đường Tuấn một cái, sau đó gạt đám người, nhanh chóng đi mất. Ở trên địa bàn của mình mà còn ăn vả đau như vậy, gã không lấy lại danh dự, về sau còn đứng trên đất này kiểu gì?

Chờ sau khi Long đen rời đi, trong đám người hóng hớt bu xem có người không tự chủ được mà nhìn về phía Đường Tuấn, ánh mắt mang theo vẻ thương hại, ai nấy đều hiểu được Long đen đang chạy về gọi hội, nhưng Đường Tuấn còn ra vẻ lợn chết không sợ nước sôi! Chẳng lẽ hàng này thật sự có can đảm một mình đánh một trăm?

“Này, anh bạn nhỏ, cậu còn không đi nhanh lên.”

Cuối cùng, không phải ai cũng lạnh lùng như vậy, có người trong đám đông hô lên:

“Long đen là đại ca cầm trịch khu này, dưới tay có mười mấy tên đàn em đấy. Cậu còn đánh được, còn có thể đánh thắng được chúng nó chắc.”

Đường Tuấn cười nói:

“Cảm ơn đã nhắc nhở, chẳng qua nếu tôi đi rồi, ông cụ phải làm sao bây giờ?”

Đám đông bỗng nhiên trầm lặng trong chốc lát, đúng vậy, nếu như Đường Tuấn đi rồi, vậy thì tất nhiên là cơn giận của Long đen sẽ trút lên người ông lão. Khi đó còn có ai dám đứng ra thay ông chặn một đấm à. Mọi người tự hỏi lòng, bọn họ phát hiện bản thân mình không làm được.

“Yên tâm đi. Long đen không phải là đối thủ của tôi.”

Đường Tuấn cười nói.

Trong lòng mọi người thở dài thườn thượt, mặc dù bọn họ có hơi bội phục hành động của Đường Tuấn, nhưng bây giờ không phải là lúc khoe mẽ, có người hô lên:

“Bây giờ người ta có muốn một chọi một với cậu đâu, là kéo hội đến tẩn một mình cậu đấy, cậu còn không đi cho nhanh, chẳng lẽ cậu cho là có thể dựa vào sức một mình mà thắng được cả đám người Long đen hả.”

Đường Tuấn lắc đầu, nhưng không giải thích.

“ Xem ra cũng là một cậu nhóc dễ kích động.”

Trong lòng mọi người nghĩ thầm, hơn nữa cũng có tí tức giận, bọn họ đã nói trắng ra vậy rồi, Đường Tuấn vẫn còn ra vẻ không quan trọng.

“Thôi bỏ đi, loại thanh niên này đoán chừng là cũng chưa từng bị thiệt thòi, lần này để cậu ta ăn đau một lần cho nhớ lâu, có một số chuyện không phải cậu ta có thể ra mặt.”

Có vài người nói thầm.

Bọn họ không dám ra tay giúp đỡ, đương nhiên sẽ đánh giá Đường Tuấn hơi thấp.

Nghĩ đến tẹo nữa có thể xảy ra một trận hỗn chiến, cả đám đang đứng hóng hớt lập tức tránh xa sạp báo và Đường Tuấn, sợ bản thân sẽ bị đánh nhầm. Bọn họ không muốn vì hai người không liên quan mà chọc vào thứ cực kỳ phiền phức như gã Long đen này.

Đường Tuấn cũng không cảm thấy kinh ngạc gì, muốn đám đông này đứng hóng chuyện thì dễ, chứ muốn bọn họ ra tay trợ giúp thì khó còn hơn lên trời. Cũng may từ khi nhà họ Đường sa sút, anh đã thường xuyên gặp tình cảnh này, cho nên cũng chẳng có bao nhiêu cảm xúc bi thương.

Biểu hiện từ đầu đến cuối đều bị ông lão thu vào mắt, trong mắt ông lộ ra vẻ tán thưởng. Lúc này ông cũng mở miệng thử dò xét:

“ Chàng trai trẻ, ý tốt của cậu tôi xin nhận. Nhưng gã Long đen này, cậu tuyệt đối không thể dây vào đâu, tôi thấy cậu vẫn nên nhanh chóng đi đi. Lão già như tôi tuổi đã cao, không sao đâu.”

Mặc dù ông không biết Long đen, nhưng vừa rồi từ trong miệng những người xung quanh cũng biết đối phương không phải dạng tử tế hiền lành gì.

Đường Tuấn lắc đầu nói:

“ Cháu đã gặp được, vậy thì không thể thấy chết không cứu. Ông ơi, nếu sợ tí nữa sẽ bị thương, vậy ông đi trước đi.”

Ông lão nghe vậy, âm thầm gật đầu, sau đó đi đến một bên trong sạp báo, lấy di động ra gọi một cuộc điện thoại, hình như là gọi cho con của ông:

“Mày còn không tranh thủ thời gian chạy đến nhanh, nếu không, đoán chừng là mày không gặp được bộ xương già này nữa đâu!”

Đến khi cúp điện thoại, ông lão lấy chai nước từ trong tủ ra đưa cho Đường Tuấn, an ủi:

“Uống miếng nước trước đi, con trai tôi đang trên đường chạy đến, không có việc gì đâu.”

Đường Tuấn gật đầu, uống mấy ngụm nước, Đường Tuấn dứt khoát ngồi lên cái đôn đá trước cửa sạp báo, cầm một tờ báo tiếp tục đọc.

“Chàng trai trẻ, cậu đang tìm việc làm à?”

Ông lão nhìn thấy trang báo mà Đường Tuấn đang đọc, hỏi.

Đường Tuấn gật đầu, anh đã đến thành phố Vinh gần một tuần. Mấy triệu bạc mang theo lúc trước đã tiêu hết. Còn mấy tấm thẻ ngân hàng, thẻ tín dụng đứng tên anh, anh không dám mang đi. Nếu như Đường Quang Hòa biết anh đang ở đâu, ông ta sao có thể buông tha cho anh! Cho nên, nếu như anh muốn sống sót để báo thù, chuyện quan trọng nhất trước mắt là phải tìm được việc làm!

Mặc kệ là cơ thể đã tu luyện được chân khí thần kỳ, muốn báo thù, anh vẫn cần một số lượng tiền rất lớn!

Ông lão thấy vậy, cũng không nói thêm gì nữa, chỉ là trong lòng đã có dự định.

Đường Tuấn lại đọc báo, bên trên đăng mấy tin về mấy loại công việc như là bảo vệ hay bảo mẫu, hoặc là nhân viên bán hàng. Đang nghĩ xem chút nữa có nên đi tìm mấy công ty gia đình để phỏng vấn hay không thì đã thấy đám người ở đằng xa kêu ầm lên.

Đường Tuấn ngẩng đầu lên nhìn thử, chỉ thấy một nhóm mười mấy gã đàn ông đang đi về phía sạp báo. Đi đầu chính là Long đen, chỉ là trên cánh tay gã đã được quấn băng gạc cố định. Mà mười mấy tên đàn ông bặm trợn đi phía sau, mỗi người đều cầm một thứ giống như gậy sắt, vẻ mặt hung thần ác sát như đi ép nợ.

Ông lão từ trong sạp báo đi ra, đứng sóng vai với Đường Tuấn.

Đường Tuấn cũng không ngăn cản cụ, có anh ở đây, đám người này không chạm vào ông lão được!

“Khặc khặc! Không nhìn ra là thằng nhóc nhà mày còn rất nói nghĩa khí đấy.”

Bọn người Long đen quây kín Đường Tuấn và ông lão, không để chừa kẽ hở nào, trào phúng nói.

Ánh mắt nhìn về phía Đường Tuấn không hề che giấu ý trêu tức mỉa mai, giống như một con mèo đang trêu chọc con chuột sắp đến miệng.

Đường Tuấn quét ánh mắt qua đám người, nói:

“Anh chỉ mang theo mấy người này thôi à?”

Long đen khẽ giật mình, sau đó lại cười ha hả, dùng gậy sắt đang cầm trên tay chỉ vào Đường Tuấn, nói:

“Chẳng lẽ mày còn cảm thấy từng này người còn chưa đủ à?”

“Đúng, không đủ!”

Đường Tuấn thản nhiên nói.

Mặc dù chân khí của anh chưa đến trình độ liên tục không ngừng, nhưng loại người như Long đen, ăn lắm cho nặng bụng cũng chỉ tính là vai u thịt bắp, có đến một trăm người cũng không phải là đối thủ của anh!

“Ha ha!, đúng là một thằng nhãi kiêu căng ngạo mạn đến mức mù quáng! Chờ chút để ông đây dạy mày cách làm người như thế nào!”

Long đen cười to, hoàn toàn không xem lời Đường Tuấn nói là thật.

Đang lúc hai bên sắp lao vào nhau, ông lão khẽ nhíu mày, bước lên phía trước một bước, nhìn Long đen nói:

“Long đen, con trai tôi là Lý Quang Huy, nó đang trên đường chạy đến đây. Cậu chắc chắn là muốn ra tay à?”

Đăng bởi Để lại phản hồi

Thôn Thần Chí Tôn

Tác giả Độ Kiếp Tiểu Bạch – Thời kỳ thượng cổ, thần ma vô số, truyền thừa vô kể.

Bị phản bội, từ thiên kiêu vạn năm có một thành phế nhân người người dè bỉu, gặm nhấm uất hận hắn một lần nữa quật khởi.

Thôn phệ thần ma truyền thừa, lĩnh vạn thiên đạo pháp, thành tựu đệ nhất chí tôn!

Ngày hắn trở về, chính là ngày rung động vạn thiên thế giới!

Đăng bởi Để lại phản hồi

Chương 1

Thời tiết tháng bảy ở thành phố Vinh đã cực kỳ nóng bức, mặt trời như một quả cầu lửa lớn treo trên đỉnh đầu, người đi qua trên đường vừa nhỏ giọng chửi thầm vừa tăng nhanh bước chân, không ai tình nguyện chờ lâu thêm một giây một phút nào dưới trời nắng như vậy.

Trên con đường lớn khác, bên trong một sạp bán báo, ánh mặt trời loáng thoáng chiếu xuống, một người đàn ông khoảng chừng 25, 26 tuổi đang nghiêm túc đọc báo. Người đàn ông này cao khoảng một mét tám, dáng người hơi gầy, bàn tay nhanh chóng lật mấy tờ báo, thỉnh thoảng lại phát ra một tiếng thở dài. Ánh nắng gay gắt chiếu xuống làn da tái nhợt, dường như anh cũng không hề để ý. Nếu như lúc này có người tới gần bên cạnh anh ta, sẽ phát hiện quanh người này có một hơi lạnh rất tự nhiên, giống như mang theo bên người một cái máy điều hoà.

Xoẹt xoẹt xoẹt!

Báo trên sạp bị lật qua lật lại, dường như người đàn ông đang tìm kiếm tin tức nào đó.

Chờ đến khi lật tới một tờ tin tức kinh tế, anh mới ngừng tay lại, không lật sang tờ khác nữa. Nhanh chóng đọc qua hai lần, khuôn mặt người đàn ông hơi biến sắc, trong mặt hiện lên sự lạnh lẽo. Toàn bộ trang bìa của tờ báo đều đang nói về sự kiện đã xảy ra gần đây ở nhà họ Đường – y thánh của Hoa Hạ: Người thừa kế duy nhất của nhà họ Đường – Đường Tuấn mắc bệnh trầm cảm trong thời gian dài, mấy hôm trước đã tự sát bỏ mình. Sai khi Đường Tuấn chết, gia sản khổng lồ của nhà họ Đường sẽ do chú của anh ta là Đường Quang Hòa thừa kế!

“Đúng là giỏi tính toán, khà khà, nếu tôi không rời đi, chỉ sợ là đã thật sự chết trong tay các người rồi.”

Người đàn ông lẩm bẩm nói.

Mặc dù thời tiết tháng bảy, giữa mùa hè, nhưng lời nói của anh lại lộ ra sát khí cực kỳ lạnh lẽo.

Người đàn ông này không phải là ai khác, anh chính là người thừa kế duy nhất của nhà họ Đường – Đường Tuấn! Chẳng qua anh không tự sát vì trầm cảm giống như trên bài báo nói, mà là mấy ngày trước đã trốn thoát khỏi nhà họ đường.

Nhà họ Đường là y thánh thế gia của Hoa Hạ, là bá chủ của ngành y dược.

Ông cụ nhà họ Đường được người trong nước tôn thành thần y đương thời, không biết có bao nhiêu người đã từng nhận ân huệ của cụ. Thời điểm nhà họ Đường ở đỉnh cao nhất, sản nghiệp tiền tài thậm chí còn xếp trong top 10 Hoa Hạ.

Đáng tiếc, nhà họ Đường sừng sững mấy trăm năm không đổ, mấy năm gần đây hình như đã gặp phải vận rủi. Đầu tiên là ông cụ đi về cõi tiên, tiếp theo thì rất nhiều sản nghiệp của gia tộc bị tố cáo, trong phút chốc, nhà họ Đường bị đẩy lên đầu sóng ngọn gió. Lúc đầu, cha của Đường Tuấn tiếp quản nhà họ Đường, nhưng đúng lúc phong ba, trong một lần đi công tác đã gặp tai nạn xe cộ, hai vợ chồng cùng nhau bỏ mạng. Ngay sau đó, em gái mới được bảy tuổi của Đường Tuấn cũng mất tích! Tiếp theo thì đến Đường Tuấn!

“Các người muốn tôi chết, tôi lại muốn sống cho thật tốt.”

Đường Tuấn siết chặt nắm tay, cắn răng nói:

“Đường Quang Hòa, những gì các người gây ra cho tôi, tôi sẽ trả về gấp trăm nghìn lần. Đồ vật thuộc về Đường Tuấn tôi, tôi nhất định sẽ đòi lại.”

Đường Quang Hòa trong miệng anh chính là người cầm quyền hiện tại của nhà họ Đường. Sau khi cha Đường Tuấn chết, Đường Tuấn tự sát, Đường Quang Hòa đã hợp tình hợp lý trở thành người thừa kế của nhà họ Đường. Có thể nói, Đường Quang Hòa là người được lợi nhất trong biến cố lần này, nếu không, lấy thân phận là họ hàng gần của ông ta, căn bản là không thể thừa kế tất cả sản nghiệp của nhà họ Đường! Nếu như nói Đường Quang Hòa không có vai trò mờ ám gì trong những âm mưu này, 100% là Đường Tuấn không tin.

“Haha, lão già, cho que kem đi!”

Đúng lúc này, một gã đàn ông mặc áo cộc tay, trên cánh tay con xăm một con rồng đen, dáng dấp lưu manh vô lại, gào lên với ông chủ sạp báo đang đứng bên trong.

Chủ của sạp báo này là một ông già đã bảy tám chục tuổi, tình tình không tồi. Dù cho hai ngày nay Đường Tuấn đều ở đây xem ké báo, ông cũng không nói câu nào khó nghe, có đôi khi còn chủ động hỏi Đường Tuấn có muốn uống nước không. Ông lão lấy từ trong tủ lạnh ra một que kem, đưa cho gã đàn ông.

Gã xé vỏ que kem, ngậm trong miệng rồi xoay người định đi.

“Cậu kia, cậu còn chưa trả tiền đâu?” Ông lão sửng sốt một chút, vội vàng kêu lên.

Gã đàn ông dừng bước lại, quay đầu, hé miệng lộ ra hàm răng ố vàng, cười nói:

“Trả tiền? Ông đây ăn uống phải trả tiền từ lúc nào hả?

“Nhưng mua đồ thì phải trả tiền!”

Ông lão không hề sợ hãi, nhìn gã đàn ông.

“Hừ, lão già, tôi ăn kem của ông là nể mặt ông rồi đấy, cũng không đi hỏi xem, khu vực này ai không biết đến Long đen tôi hả?”

Một câu của ông lão lập tức đưa tới ánh mắt của những người qua đường, việc này kiến cho gã đàn ông rất là bất mãn, cảm thấy mặt mũi của mình bị ném sạch mất rồi, không khỏi nổi giận mắng.

“Long đen?”

Ông lão nghiêng đầu nghĩ một lát, sau đó nói:

“Không biết. Tôi chỉ biết cậu ăn thì phải trả tiền, đây là chuyện đương nhiên.”

Ông cũng mới tới khu vực này chưa lâu, làm sao mà biết được Long đen với Long trắng gì.

Khí thế của Long đen hơi khựng lại, không ngờ lão già này lại không biết điều như vậy. Dưới cơn nóng giận, gã ném thẳng que kem đang ăn dở về phía ông lão, mắng:

“Mẹ, lão già chết tiệt, cho mặt mũi còn không biết xấu hổ!”

Sức tay của Long đen rất lớn, nén giận ra tay, sức lực càng lớn hơn mấy phần. Nếu que kem thật sự nện lên mặt ông lão, chỉ sợ sẽ tạo thành vết thương không nhỏ.

“Bốp!”

Nhưng đúng lúc này, một tờ báo bất ngờ xuất hiện trên quỹ đạo của que kem. Nhẹ nhàng đập bay nó ra ngoài, thật trùng hợp, vừa vặn rơi vào thùng rác.

Long đen một đòn không trúng đích, trên mặt lộ ra vẻ tức giận. Lúc này mới nhìn về phía thằng nhãi đã đập bay que kem của mình. Nhìn nhìn một hồi, lại là một thằng ranh trắng trẻo da mịn thịt mềm, ăn mặc không có gì đặc biệt, chắc là sinh viên mới ra trường không lâu.

“Thằng nhóc thối, mày muốn xem vào việc của người khác hả?”

Long đen khoanh hai tay trước ngực, vẻ mặt cười lạnh nói. Đối phó với loại trẻ ranh hôi sữa mới từ nhà trường bước chân ra xã hội này, gã ta rất có kinh nghiệm.

“Chỉ muốn anh trả tiền cho ông lão thôi.”

Hai ngày nay Đường Tuấn đều ở chỗ ông lão đọc ké báo nên có hơi xấu hổ, lúc này thấy ông gặp nạn. Đương nhiên anh muốn ra tay giúp đỡ.

“Nếu tao nói không thì sao?”

Long đen trêu tức nhìn người trước mắt, thân thể gầy gò ốm yếu, chỉ sợ là không chịu nổi hai đấm của gã đâu.

Đường Tuấn nhíu mày nói:

“Vậy thì tôi không còn cách nào khác hơn là lấy thay ông lão.”

“Ố ồ! Lớn họng nhỉ, xem ra là mày muốn động tay động chân với tao.”

Long đen nghe thấy vậy, trên mặt ý cười cợt trêu tức càng đậm, thằng ranh này còn dám khiêu khích mình. Gã khoanh tay, duỗi lưng một cái, bàn tay phát ra tiếng xương cốt răng rắc, nói:

“Hố hố, đúng lúc lâu rồi tao cũng chưa giãn gân cốt. Nếu như mày có để tao đánh một trận thoải mái, nói không chừng tao sẽ trả tiền cho lão già này!”

Hai người tranh chấp đã sớm dẫn tới không ít người dừng chân đứng ngoài quan sát, Hoa Hạ xưa nay không thiếu quần chúng hóng hớt thích xem náo nhiệt. Có vài người địa phương đã nhận ra Long đen, không dám đi lên nói đỡ.

“Anh chàng này tiêu rồi.”

Một bên là Long đen vai u thịt bắp còn từng luyện qua mấy chiêu đấm đá, còn bên kia thì sao, chàng trai trẻ gầy gò yếu ớt, giống như cành liễu mảnh trong gió. Sức chiến đấu lệch pha như thế, không ai xem trọng chuyện thấy việc nghĩa thì hăng hái làm của anh ta.

“Nghe đồn là Long đen đã từng luyện Sanda, tháng trước còn nghe nói là đánh cho một thằng nhóc đai đen Taewondo tàn phế, xem ra anh chàng này tiếp bước rồi.”

Có người thở dài nói.

“Chỉ khá là đáng tiếc.” .

||||| Truyện đề cử: Lăng Tổng Cưa Lại Vợ Cũ |||||

Có người tiếc hận nói. Bị Long đen đánh như vậy, không mất mười ngày nửa tháng đoán chừng là không xuống giường nổi.

“ Tiếc cái rắm gì! Thấy việc nghĩa hăng hái làm cũng phải nhìn đối tượng, Long đen là ai, đấy chính là tên lưu manh cầm trịch khu vực này. Một thằng quỷ nhỏ mới tốt nghiệp được bao lâu, sĩ diện gì chứ. Vài đồng tiền lẻ, còn muốn học người ta thấy việc nghĩa hăng hái làm, đúng là không biết tự lượng sức mình.”

Có người cười khẩy nói.

“Hey! nhóc thối, hôm nay đoán chừng là chú mày ra ngoài đường không xem bước chân trái hay chân phải rồi!”

Nghe thấy tiếng xì xầm xung quanh, Long đen có hơi đắc ý nói. Lúc còn đang nói chuyện, nắm đấm lớn như cái nồi đất của gã đã đánh tới chỗ Đường Tuấn, quyền thế tạo ra tiếng gió, rất có uy thế. Long đen gã có thể lập uy danh hiển hách trong khu vực này, trên người tất nhiên là phải có ít công phu!

“Ha hà!”

Đường Tuấn cười khẽ, không hề sợ hãi một tí nào, cùng lúc cũng vung nắm đấm ra.

“Xong, thằng nhóc này tạch rồi!”

Nhìn thấy Đường Tuấn thế mà dám cứng đối cứng với Long đen, có vài người đã không đành lòng nhìn tiếp, dứt khoát nhắm mắt lại, mặc niệm cho anh. Thằng nhóc này đúng là trẻ ranh còn hôi sữa mà, thân thể gầy yếu thế kia làm sao mà địch nổi Long đen chứ. Chẳng lẽ nó không biết dũng khí và sức lực là hai chuyện khác nhau à?

Trong sạp báo, vẻ mặt ông lão cũng sốt ruột hoảng sợ, ông ngay cả cơ hội mở miệng cũng không có, Đường Tuấn và Long đen đã ra tay. Ông cũng không thiếu vài đồng bạc kia, sớm biết sẽ náo loạn thành như này ông đã không mở miệng đòi tiền, bây giờ ngược lại còn liên luỵ đến chàng trai trẻ này.

Đăng bởi Để lại phản hồi

7 Best Free Forex Trading Courses of August 2024

Forex trader best

You’ll need to open a forex account with an online broker and deposit enough collateral (margin) to enable you to place orders with your broker. Yes, many online brokers allow you to set up automatic transfers and investment schedules, making it easy to automate your investing strategy. Public combines trading with social features by letting you see what others invest in and why. You can follow other investors, share ideas, and learn from a collaborative online community.

Compare Forex Brokers

Any portion of the portfolio above £2 million does not incur a platform fee. At ForexBrokers.com, our online broker reviews are based on our collected quantitative data as well as the observations and qualified opinions of our expert researchers. The key to long-term success as a forex trader is to create a trading plan that helps you establish a consistent trading record, and keep your average losses low (relative to your average profits). Keep track of your trading plan (along with new forex lingo and trader jargon) in a dedicated trading journal.

  • Only some of the platforms on our list offer fractional share ownership.
  • You set up a direct debit to transfer the money into your trading account on a monthly basis, which is used to buy the maximum number of shares possible each month.
  • But this compensation does not influence the information we publish, or the reviews that you see on this site.
  • It allows investors to engage with real, experienced investors and leverage social trading features.

Who is the most successful Forex trader ever?

Forex trader best

EToro was founded in 2007 with a focus on creating a community for social investing and has approximately 30 million users. Investors can hold 13 different currencies within the account, including pound sterling, US dollars and euros, and interest is paid on cash balances. While a bar chart is commonly used to identify the contraction and expansion of price ranges, a line chart is the simplest of all charts and mostly used by beginners.

Best forex brokers with free trading courses

Since then, he has become an international speaker and has trained institutional traders on his methods. The AFM One Core Program is the result of more than 20 years of trading experience. It adds direction from mentors, brokerage access, and a one-on-one session with a mentor. For $52 a month, there’s also The Professional package that adds a direct line to mentors. Michael Marcus is a former forex trader who turned a $30,000 account into $80 million. He is known for his ability to identify long-term trends and hold onto winning trades.

Compare forex brokers with educational courses

The Financial Ombudsman Service will consider complaints against trading providers and may be able to resolve your complaint if the firm fails to deal with it properly. As with UK shares, any profit on US shares will be subject to Capital Gains Tax, unless you hold the shares in an ISA or SIPP. Tax treatment depends on one’s individual circumstances and may be subject to future change. The content of this article is provided for information purposes only and is not intended to be, nor does it constitute, any form of tax advice. You may have to supply further documents to support the verification of your identity, although these checks may be carried out electronically during the initial application process.

Who is the biggest forex broker in the world?

This just means that you can open a live account and deposit whatever amount you’d like to start trading – there’s no minimum funding requirement. The first and most important quality is the broker’s status as a well-regulated and highly trusted brand. Second is the provision of a user-friendly web-based platform with a balanced variety of educational resources. The best apps provide all the necessary information one needs to become a successful forex trader. These should include current events in the international scene, and, most especially, the technical side of trading. You can access the software on Windows, Mac, iOS, and Android devices, and the company states that it covers 100% of your deposits up to $1,000.

Plus500 allows you to trade not only stocks but also a variety of other assets, including forex and cryptocurrencies. Richard Dennis is a legendary https://investmentsanalysis.info/ forex trader who made millions by trading commodity futures. He is known for his Turtle Trading System, which he developed in the 1980s.

Broker minimum deposit requirements can range from $0 to $27,000 or more, depending on the broker and the type of account. Some brokers offer no minimum deposit options, while others may require higher initial investments. EToro offers some of the most extensive cryptocurrency trading and resources for a standard online brokerage. It also allows you to transfer cryptocurrency holdings off the platform. Magnifi offers a unique approach with an AI assistant that personalizes investment advice and simplifies research.

An online broker may offer you the underlying currency, or a non-deliverable spot contract or derivative such as a contract for difference (CFD) depending on any relevant country-specific regulatory restrictions. It’s important to only use brokers that are properly regulated to reduce your risk of being scammed. This fantastic all-round experience makes IG the best overall broker in 2024. BabyPips also offers free trading tools, such as its MarketMilk analysis tool.

You should always choose a licensed, regulated broker that has at least five years of proven experience. These brokers will offer you peace of mind as they will always prioritise the protection of your funds. Once you open an active Forex trader best account, you can start trading forex — and you will be required to make a deposit to cover the costs of your trades. This is called a margin account which uses financial derivatives like CFDs to buy and sell currencies.