Đăng bởi Để lại phản hồi

Chương 219: 219: Chiến La Quân

Bốn tên nhìn nhau cười cười, tên nào đầy vẻ kích động, ánh mắt đảo đảo láo liên xảo quyệt.
Lúc này có một tên thị vệ tiến ra võ đài, đi đến chỗ Võ Đại Thương ghé tai hắn bẩm báo, Võ Đại Thương vừa nghe xong lập tức vui mừng, nhưng xen vào sự vui mừng đó lại có chút giận dữ.

Buồn vui lẫn lộn hắn nói:
– Người bảo phu nhân, cho người bảo vệ tiểu thư, không được cho tiểu thư ra ngoài chạy loạn nữa, tốt nhất không nên cho nó ra đây phá hư buổi đại hội này.
Võ Đại Thương buồn bực nói.
– Vâng!
Tên thị vệ thi lễ rồi lui ra ngoài, Hạ Nhất Phàm cười cười, nụ cười của hắn có phần thoải mái, giống như cười trên nỗi đau của người khác vậy, vừa rồi tên thị vệ nói gì hắn đều nghe rõ, trong lòng cực kỳ hả hê chuyện của Võ Đại Thương.
Võ Đại Thương thì cực kỳ buồn bực, chứng kiến nụ cười của Hạ Nhất Phàm hắn chỉ muốn xông lên cho lão một gối vào mặt.

Nhưng hắn là minh chủ sao lại có khả năng làm ra chuyện đó.

Hạ Nhất Phàm nói:
– Sao hả? Minh chủ đại nhân, ngài đau đầu vì chuyện gì? Ha ha!
Hắn không nhịn được cười ha hả.
Võ Đại Thương buồn bực lườm hắn một cái, cũng không trả lời, làm như không nghe thấy, hắn biết nếu cố ý trả lời thì lão già này còn xé chuyện to thêm, thà không nói còn hơn.

Hạ Nhất Phàm không trêu chọc được Võ Đại Thương cũng nghẹn lời, câm họng lại quay sang nhìn Độc Nhĩ Kha.
– Còn có vị nào muốn lên thử sức một chút không? Chúng ta chỉ là luận bàn một tí thôi, cũng không phải là chém giết sinh tử.
Độc Nhĩ Kha đầy hào hứng cung tay quanh rừng võ giả phía dưới.
– Sặc.
Hạ Nhất Phàm sặc một cái, hắn trợn tròn mắt nhìn Độc Nhĩ Kha, hắn nói gì mà như không có chuyện gì vậy, hắn đánh con người ta không rõ sống chết vậy mà chỉ nói là luận bàn một tí, không phải là chém giết sinh tử, con bà nó cái này cũng quá lừa đảo đi, bất quá lão phu thích.
Đám người ngồi trên hàng ghế thái sư cũng trợn mất há mồm, không biết nói sao cho phải, đám người này đã thế nói chi đám người phía dưới, rất nhiều tên lên tiếng mắng chửi Độc Nhĩ Kha.

– Con mẹ nó, cái này cũng quá vô sỉ đi!
– Đúng vậy, đúng là da mặt dày hơn tường thành.
Độc Nhĩ Kha vẫn cười cười, nụ cười càng thêm rạng rỡ khiến cho nhiều tên ở dưới nóng mắt, một tên trung niên không chịu được phóng người lách qua dòng người vọt lên võ đài.
– Ta tới!
Người đáp lên võ đài là một trung niên mặc áo tím đen, dáng người khá cao, tóc ngắn, khuôn mặt hình chữ điền, sống mũi cao, làn da hơi ngăm nhìn rất là khỏe khoắn.

Trên tay của hắn có cầm một thanh đoản đảo chỉ là thanh đoản đao này có hai chuôi.

Hai chuôi một vỏ, việc này khiến cho một khi xuất chiêu ra song đao thì nhanh và tiện hơn.

Trung niên lạnh lùng nhìn Độc Nhĩ Kha nói:
– La Quân, Linh Tôn Thượng Giai xin được lãnh giáo.
Độc Nhĩ Kha híp mắt nhìn La Quân, trong lòng hắn hiểu được bằng vào độ tuổi chừng ba bảy ba tám tuổi của La Quân mà chỉ có Linh Tôn Thượng Giai thì chứng tỏ hắn đã kẹt ở cảnh giới này khá lâu, cho nên những người như hắn có rất nhiều chiêu bài bảo mạng mạnh mẽ, chiến lực của họ cũng không thua kém gì một Linh Tôn Đại Viên Mãn.

Nhất là khi nhìn thấy song đoản đao của La Quân khiến cho hắn đã mường tưởng ra được một chút cục diện chiến đấu.
– Hàn Kha, xin được lĩnh giáo.
Độc Nhĩ Kha cất giọng nói, đây là một lễ nghi cần có nếu người khác đã tự xưng danh tánh và giành cho mình lời tôn trọng, và cũng để tôn trọng họ.
La Quân gật đầu, hai tay nắm hai chuôi đao kéo ra, nhất thời hai thanh đoản đao dài chừng một xích hiện ra, trên thân mỗi thanh phản chiếu hai luồng ánh sáng chói mắt.

La Quân ngắm nhìn hai thanh đao trong tay mình, vẻ mặt hơi mỉm cười giống như hắn đang nâng niu hai đứa con của mình vậy.
– Song đao này tên là Âm Dương đao.

Thân đao dài một xích hai thốn, nặng năm cân bảy lượng sáu tiền.

Đao được làm từ Hàn thiết và Huyết Hồng thiết lấy từ miệng núi lửa làm ra.

Một âm một dương, âm dương điều hòa, một khi đao chém ra sẽ phát ra uy lực khôn cùng, nó đã theo ta hơn hai mươi năm nay, cũng là vật tổ truyền của gia tộc ta.

Âm dương đao, vũ khí Thượng Phẩm.
Độc Nhĩ Kha híp mắt nhìn Âm dương song đao, hai đao một trắng một đỏ, trên thân đao cũng ánh lên hai luồng ánh sáng trắng đỏ.

Hắn không tự chủ được, tâm niệm vừa động, Hắc Phiến đã nằm trên tay, cổ tay vận một cái, ngón tay cụm lại, hắc phiến cụp lại.
– Bạch.
Độc Nhĩ Kha đưa tay làm ra thủ thế mời La Quân.
– Mời!
– Cẩn thận!
La Quân gật đầu, hai tay hai đao, bộ pháp bước ra, cả người lướt đi nhẹ nhàng tới hướng Độc Nhĩ Kha, lộ tuyến của hắn không thẳng mà hơi vặn vẹo có phần giống như thân pháp của Độc Nhĩ Kha.

Song đao vung lên chém xuống song song, nhưng mà nhìn hắn phòng ngự của hắn không mấy sơ hở gì.
– Phăng! Bạch!
Song đao phăng phăng xé gió chém tới, chỉ khi song đao chém cách đỉnh đầu Độc Nhĩ Kha nửa thước thì tay hắn vung ra, Hắc phiến xòe ra lướt qua ngăn cản hai lưỡi đao.

Tốc độ của Độc Nhĩ Kha cực nhanh, gần như không nghe thấy hai tiếng vang liên tiếp, hắn vừa ngăn được hai lưỡi đao thì cũng đồng thời xoay nửa bước né ra, song đao chém lệch qua một bên, Độc Nhĩ Kha tiện tay thu Hắc phiến lại làm ra thế đề phòng vì hắn biết La Quân sẽ biến chiêu.
Quả nhiên song đao vừa chém hụt thì song đao đổi hướng chém ngang eo Độc Nhĩ Kha, mỗi một đao phân thành trên dưới chém tới.
Bước chân lùi lại nửa bước, Hắc phiến cụp xuống điểm nhanh ra hai cái nhanh chóng ngăn chặn lại thế đao.

Mượn lực va chạm đó Độc Nhĩ Kha lùi lại một bước, bước chân co lại một chút, xoay ra nửa vòng Hắc phiến xòe ra lướt qua cánh tay La Quân.
La Quân nào có vừa, thấy Hắc phiến lướt tới hắn cũng không tiến lên, mà hơi lùi lại một chút, bàn chân trụ đất tạo đà, cổ tay nhấn xuống song đao bật lên, mũi đao đâm tới Hắc phiến.

Chỉ là mũi song đao hơi nghiêng một chút, mục đích của hắn là đánh lệch hướng Hắc phiến của Độc Nhĩ Kha.
– Cơ hội!
Song đao đâm tới nhưng mà lại để lộ ra sơ hở, Độc Nhĩ Kha thấy đối phương sơ hở biết có cơ hội, tay phải thu chiêu, tay trái xòe ra thành chưởng nện tới ngực La Quân.
– Trúng kế!
La Quân nhếch miệng cười lạnh, vừa rồi hắn cố ý để lộ ra sở hở để dụ Độc Nhĩ Kha vào bẫy.

Chỉ thấy La Quân dang tay ra, sau đó lưng cong lại, ngực co lại về sau khiến cho một chưởng của Độc Nhĩ Kha không đánh tới được, cùng lúc đó cổ tay vừa động, song đao như thế đánh trống chém tới cánh tay Độc Nhĩ Kha.
Trong lòng Độc Nhĩ Kha nhảy lên, hắn biết tình huống không ổn, cổ tay gập xuống, vận lực Hắc Phiến rời tay bắn thẳng tới ngực La Quân, hắn muốn dùng một chiêu này để buộc đối phương phải thu chiêu lại đỡ đòn của hắn.
Hắc phiến lóe lên tam sắc vạt một cái bay tới ngựa La Quân.

Khoảng cách quá gần, La Quân chỉ kịp rướn người một cái để tránh Hắc phiến tam sắc trực diện đánh tới cho nên cũng vì thế mà hắn chỉ còn một đao chém xéo tới tay Độc Nhĩ Kha.
Độc Nhĩ Kha cùng tranh thủ được lúc thu tay mà khủy tay súc lực nện tới đao mang của La Quân.
– Roẹt, bặc.
Hai tiếng va chạm liên tiếp vang lên, Hắc phiến xé gió đánh lên sườn La Quân, lưỡi phiến sắc bén rạch trên sườn La Quân một vệt, y phục rách nát, máu tươi bắn ra.

Cùng lúc đó lưỡi đao chém lên khuỷu tay Độc Nhĩ Kha, tuy Độc Nhĩ Kha đã súc lực nhưng mà vẫn bị lưỡi đao chém xuống một vệt nông, tay áo bị đao mang chấn rách tươm, một vết thương dài một thốn hơi nông máu tươi phún ra.
– Á.
Hai tiếng hét thảm vang lên, cả hai nhanh chóng lùi về phía sau.
– Binh.
Hắc phiến rơi xuống nền đá vang lên tiếng kim thiết.

Trên mép Hắc phiến vẫn còn dính máu tươi.
Hai người đứng cách nhau ba thước nhìn nhau.

Độc Nhĩ Kha mặc kệ máu chảy trên tay mình, cổ tay vặn vặn, nắm tay siết chặt ken két, độc công trào ra bao phủ cánh tay, lực lượng và độc công đều được áp súc lại, hai chân hơi cong lại, cả người phóng vụt tới La Quân.
La Quân cũng đâu chịu yếu thế, một tay thu lại một đao sau đó điểm lên huyệt vị gần vai trái cầm máu.

Song đao lại xuất hiện, bộ pháp bước ra, linh lực tuôn trào, hỏa linh lực nóng rực thiêu đốt không khí, con ngươi cũng đỏ lên hai tay áp lại, song đao giống như mũi thương đâm tới Độc Nhĩ Kha, chỉ là khi tới gần hắn thì song đao rạch ra hai bên, một chiêu này giống như phanh thây vậy.
– Phá Sát Quyền!
– Âm Dương Liệt Đao pháp – Phát Sát!
– Uỳnh.
Trong sát na va chạm, không khí nổ tung, cát bụi mịt mù, cả hai người hự một tiếng bắn ngược trở về, tóc tai y phục trên người bù xù.

Nhưng chiến ý hai người lại càng mạnh mẽ hơn.
– Phá Sát Quyền, Hàn Băng Chưởng!
– Âm Dương Liệt Đao pháp – Phách Sát!
Một chưởng một quyền phân ra đánh lên hai ngọn đao mang bổ tới, Độc Nhĩ Kha đã vận dụng chín thành công lực.

Chiến ý dạt dào, cả hai lại lao vào nhau.
Tiếng nổ không ngừng vang lên, hai người không ngừng bị đánh bật ra sau đó lại hét lên lao vào nhau.
Độc Nhĩ Kha luồn người, eo hơi vặn một cái, cả người xoay vòng, một chưởng nện xuống mặt đất mượn lực cả người lộn ngược lên không trung bắn qua đầu La Quân, đồng thời một chưởng một quyền nện tới lưng hắn.
La Quân là Linh Tôn Thượng Giai đâu phải người thường, kinh nghiệm chiến đấu khá phong phú, ngón tay cụp lại, mũi đao chuyển hướng đâm ngược về phía sau hai bên sườn.
– Phá Sát Quyền, Hàn Băng Chưởng!
– Âm Dương Liệt Đao pháp – Thương Tuyệt Song Đao!
Một chiêu này vô cùng hiểm hóc, dùng để đối phó với tình huống bị đánh lén phía sau, đao mang đỏ rực cắt ngang y phục ngang sườn của La Quân, cắt cả qua vết thương lúc trước làm cho máu tươi rướm ra.

Song đao không chút do dự dâm tới hai bên sườn Độc Nhĩ Kha.
Bất đắc dĩ Độc Nhĩ Kha phải chuyển hướng quyền chưởng đón đỡ hai mũi đao..

Đăng bởi Để lại phản hồi

Chương 220: 220: Quá Yếu Ba Chiêu!

– Phách, binh!
Một chiêu này đã hóa giải được sát chiêu của nhau, cả hai liên tục đạp bước lùi lại phía sau nhưng mà không có ai tiếp tục tấn công mà đứng cách nhau năm thước nhìn nhau, ánh mắt đầy chiến ý không ai nhường ai, trong lòng mỗi người đều hiểu lúc này có tiến lên cũng không thể giải quyết được gì, bởi vậy hai người nhanh chóng súc lực phát ra chiêu mạnh nhất của mình.
Độc Nhĩ Kha tay cầm môn viên Linh Thạch Trung Phẩm, miệng nuốt một viên Hồi Linh Độc Đan, độc công trong người được nén tới mức tận cùng, sau đó vận chuyển đại tuần hoàn và tiểu tuần hoàn, khiến cho nó càng thêm tăng tốc, ngay cả linh khí vô thuộc tính cũng bị hắn nén lại, hai tay hoa lên, ngón tay chụm lại kết thành Bài Sơn Ấn, ấn ký vừa kết không khí dâng lên từng hồi ba động.
Vẻ mặt La Quân cực kỳ ngưng trọng, hai tay hai đao không ngừng có hỏa linh lực trào ra, một tay đưa lên trước mặt dựng thẳng, một tay đưa ngay hình thành thủ thế chữ thập, ánh mắt đăm đăm nhìn ấn pháp của Độc Nhĩ Kha, trong lòng hắn cực kỳ rung động, hắn đã cảm nhận được nguy hiểm từ một chiêu kia.
Mười hai thành công lực vận ra, cả người căng lên, da mặt đỏ rực, chiến ý sôi sục khiến cho người ta tim đập loạn.

Rừng võ giả võ lâm Thiên Nhai ai cũng dường như nín thở nhìn chằm chằm hai người, bọn họ đang chờ đợi khoảnh khắc hai người phát ra hai chiêu mạnh nhất.

Ngay cả bốn tên áo đỏ tía cầm đầu là tên họ Lã cũng căng thẳng nhìn lên võ đài.
Tại một góc khác trong rừng võ giả có ba người trẻ tuổi hai nam một nữ cũng nhìn lên võ đài.

Hai nam trẻ tuổi một cao to, có đầu tóc ngắn, dáng người vạm vỡ nhìn rất là uy mãnh, còn tên còn lại thì rất anh tuấn nhìn phong lưu tiêu sái, nữ thì xinh đẹp tuyệt trần, một thân y phục màu hồng bó sát tôn nên những đường cong chết người của nàng, mái tóc dài như suối đen, làn da trắng bóc.

Lúc này nữ tử nhìn tên nam tử anh tuấn nói:
– Thiên Võ! Huynh nói hai người này có một chiêu này phân ra thắng bại hay không? Liệu ai sẽ thắng!
Tên nam tử anh tuấn cũng rất hay ngắm nhìn nữ tử, nghe nàng nói thì mỉm cười dịu dàng, ánh mắt không quên liếc qua bộ ngực của nàng nói:
– Ta nói ai thắng không quan trọng, nhưng mà một chiêu này chắc chắn sẽ phân ra thắng bại.
Tên nam tử trẻ tuổi vạm vỡ cũng gật đầu nói:

– Đúng vậy, nhưng theo ta tên Hàn Kha sẽ thắng trận này, ta có cảm giác nhìn không thấu hắn.

Thiên Võ, ngươi nói ngươi và hắn đánh thì sẽ giải quyết được trong mấy chiêu!
Thiên Võ híp mắt nhìn Độc Nhĩ Kha một cái, sau đó khinh khỉnh quay sang thiếu nữ xinh đẹp cười hiền lạnh lùng nói:
– Hắn! Quá yếu, ba chiêu!
Nam tử vạm vỡ nghe vậy thì gật đầu, quay sang nhìn thiếu nữ nói:
– Hương muội, muội nói khi nào thì Dương huynh sẽ tới.
Nữ tử xinh đẹp cười ngọt ngào một tiếng, làn tóc khẽ bay trong gió, ánh nắng phớt lên má hồng của nàng càng tôn thêm vẻ xinh đẹp của nàng, ngón tay gảy gảy một cái nàng khẽ cất lời:
– Muội cũng không biết, chỉ nghe Dương đại ca sẽ rất nhanh tới thôi!
Nàng nói tới ba từ Dương đại ca thì ẩn ẩn một cảm tình trong đó, có dịu dàng hình như còn mong nhớ và ngưỡng mộ vậy.
– Oành!
Nàng vừa nói xong thì hai người Độc Nhĩ Kha đã lao vào nhau.
– Bài Sơn Ấn!
– Âm Dương Liệt Đao pháp – Vạn Sát!
Vạn sát ở đây không phải là chém ra vạn lần mà thế song đao chém ra lơ lớ hình chữ vạn, một chiêu này chính là một chiêu tuyệt sát của hắn cho nên được gọi là Vạn sát.
Bài Sơn Ấn ba động không ngừng lóe lên tam sắc, thế công ùn ùn nện tới ngực La Quân.

Cùng lúc Bài Sơn Ấn đánh ra, La Quân cũng chém ra chiêu Vạn Sát, Vạn sát vừa ra không khí vặn vẹo thành hình chữ vạn, bất cứ ai cũng nhìn rất rõ, đao mang đỏ rực vẽ ra không chút tránh né chém thẳng lên Bài Sơn Ấn của Độc Nhĩ Kha.

– Uỳnh.
Va chạm cực kỳ kịch liệt, không khí nổ tung, cát bụi mịt mù, một số người trên bục võ đài không nhịn được bước ra một bước giống như muốn nhìn tình cảnh bên trong, ngay cả một số người ngồi ghế thái sư cũng đứng bật dậy, trong lòng ai cũng cực kỳ chờ mong.

Trong lòng bọn họ cũng khiếp sợ, không ngờ với tu vi của hai người lại đánh tới trình độ này, một chiêu vừa rồi của hai người quá mạnh mẽ.
– Vũ kỹ Thượng Giai.
Nhiều người nhận ra vũ kỹ hai người sử dụng đều là vũ kỹ thượng giai.
– Phụt!
– Ực.
Bụi cát tan đi, chỉ còn lại hai người trên võ đài, Độc Nhĩ Kha lứng đứng thẳng nuốt vào ngụm máu tươi đang trào lên cổ, còn La Quân thì một chân quỳ xuống đất, tay nắm song đao chống xuống mặt đá, miệng phun ra một ngụm máu tươi.

Ở giữa hai người là một cái hố to, miệng hố rộng cỡ một thước, sâu nửa xích.
– Là hắn!
Tại một đám đông chếch bên trái Độc Nhĩ Kha, một thiếu nữ kinh ngạc chỉ Độc Nhĩ Kha thốt lên, khuôn mặt nàng tràn đầy vẻ vui mừng và có chút gì đó khó hiểu, vẻ mặt liên tục thay đổi không biết là gì.

Thiếu nữ bên cạnh nói:
– Tiểu thư, hắn là ai?
Thiếu nữ lúc này mới tỉnh táo lại, nhưng sau đó lại lẩm bẩm:

– Rốt cuộc ta cũng tìm được ngươi, hắc hắc.
Thiếu nữ cười nham hiểm, tiếng cười khiến cho thiếu nữ bên cạnh nhìn thấy mà rợn tóc gáy, nàng sốt sắng lắc tay tiểu thư của mình nói:
– Tiểu thư! Người làm sao vậy? Sao lại cười như vậy, đừng làm ta sợ!
Thiếu nữ nghe vậy thì trợn mắt với nói:
– Ta thì làm sao, hắc hắc, tiểu Hồng, ngươi đừng nói bậy bạ, đi thôi, cẩn thận không bị cha ta nhìn thấy thì gay to, chúng ta khó khăn lắm mới trốn ra được.
Tiểu Hồng nghe vậy thì gật đầu, hai người kéo nhau lách qua dòng người rời đi, trước khi đi thiếu nữ còn quay mặt lại nhìn về phía Độc Nhĩ Kha một cái, miệng nhếch lên nở nụ cười quỷ dị.

Thiếu nữ này không phải là ai khác mà chính là trại chủ Hắc Phong trại, còn thiếu nữ đi bên cạnh là người hầu của nàng.
Lúc này tại đám người gần đó có một đôi mắt luôn chú ý tới hành động của hai người, khi hai người rời đi thì hắn cũng bắt đầu rời đi.
– Ta thua!
La Quân miệng rướm máu, mặt đỏ lên, nội thương không nhẹ, hắn nói xong chống đao đứng dậy đi xuống võ đài, khi đi qua Độc Nhĩ Kha còn gật đầu một cái, ánh mắt như nói bảo trọng.
Độc Nhĩ Kha thở nhẹ nhõm một hơi, ngỗi xuống võ đài điều tức một lúc cho độc công trong người ổn định lại, mặt khác cũng chưa trị vết thương và luyện hóa hỏa linh khí nhập thể.

Một khắc sau hắn đã đứng dậy đi tới trước đám võ giả cung tay nói:
– Không biết còn vị nào nguyện ý lên đây luận bàn một phen.
Hắn vừa dứt lời thì có một cái xám nhanh chóng lướt qua đám đông chạy tới võ đài, tốc độ của hắn cực nhanh, không hề bởi vì người phía dưới đông đúc mà bị cản trở chút nào, thân pháp vô cùng xảo diệu liên tục luồn lách qua khẽ hở những võ giả chạy đi, chỉ mấy hô hấp sau đã bay lên võ đài.

Khi cả người trên không trung eo hắn hơi uốn một cái, cả người như con quay đáp xuống, vừa đáp xuống đã hình thành thế hổ báo vồ mồi, ánh mắt nhìn thẳng Độc Nhĩ Kha nói:
– Hoắc Báo! Xin lãnh giáo!
Vừa dứt lời cả người hắn phóng đi, tay co thành trảo, móng tay sắc nhọn chụp tới yết hầu Độc Nhĩ Kha.
Độc Nhĩ Kha không nhanh không chậm, cả người trụ vững, Phá Sát quyền vươn ra nện tới trảo của Hoắc Báo.

Hai người bắt đầu lâm vào chiến đấu.
Hạ Nhất Phàm nhìn hai người một cái sau đó quay liếc Võ Đại Thương một cái rồi quay sang nhìn cuộc chiến, nhưng lại cất giọng:
– Chuyện gian tế xử lý thỏa đáng chứ? Có cao thủ trà trộn vào không?
Võ Đại Thương vắt chân lên, nâng ly trà uống một ngụm nói:
-Tất cả đều ổn thỏa, chỉ là không biết đối phương giở trò gì, người của ta luôn theo sát bọn họ, theo mật báo thì đối phương lần này trà trộn vào rất nhiều người, bọn chúng hành động rất lạ, cũng không biết có âm mưu gì? Còn về cao thủ thì chắc là có, nhưng không biết là ai tới.
Hắn nói xong thì vẻ mặt cũng trở nên ngưng trọng lại, địch nhân quá nhiều, lại hoạt động quá rộng, hắn cũng muốn giăng lưới bắt một mẻ nhưng mà xem ra đối phương cũng vô cùng cảnh giác, không chịu tập hợp với nhau mà qua phương thức đặc biệt để liên lạc.

Nhưng sợ nhất là cao thủ, nếu bọn chúng đến đây thì nhất định đại hội võ lâm sẽ bị xáo trộn, có lẽ còn bị tan rã.

Hắn cũng biết những kẻ theo dõi được đều là tốt thí mà thôi, những người này dùng để hấp dẫn sự chú ý của bọn họ, còn cao thủ của chúng lại ẩn giấu trong bóng tối âm thầm giật dây.
Hạ Nhất Phàm ngưng thần lại, lại quay sang liếc Võ Đại Thương một cái, sau đó nói:
– Hy vọng đại hội không xảy ra chuyện gì? Cũng không biết tiểu tử ngươi làm minh chủ là phúc hay là họa của võ lâm nữa.

Ngươi không có kế hoạch gì sao?
Võ Đại Thương cười khổ, hắn đã từng này tuổi rồi, tu vi còn cao hơn người ta mà vẫn bị gọi là tiểu tử, lão già này không để cái chức minh chủ của hắn vào mắt, hắn cũng không tức giận mà nói:
– Đã bố trí người mai phục một số nơi trọng yếu, ngay cả Ảnh vệ cũng được điều đi.
Hạ Nhất Phàm nghe tới hai từ Ảnh vệ thì hai mắt nheo lại, lão biết đây là lực lượng tinh nhuệ nhất, thần bí nhất của Chí tôn gia trang, lão gật đầu phất tay một cái, Hạ Thiên bước tới, lão nhỏ giọng vào tai Hạ Thiên một chút, chỉ thấy sắc mặt Hạ Thiên lúc trắng lúc xanh, lúc thì lo lắng khẩn trương, hắn gật đầu một cái sau đó dựa theo phân phó bước nhanh ra ngoài.

Hạ Nhất Phàm sau khi phân phó xong cũng không nói gì nữa..

Đăng bởi Để lại phản hồi

Chương 218: 218: Chuẩn Bị Ra Tay

Lạc tông chủ Lạc Bất Minh không khỏi lắc đầu cười khổ, đây là cái ngày gì chứ, lúc đầu thì hai người đánh nhau rồi rượt nhau không còn ai ở trên võ đài, giờ thì lão già Hạ Nhất Phàm này một chiêu đánh bay người ta xuống võ đài không biết sống chết thế nào.

Lúc này võ đài lại trống không, lão bước ra ngoài, giọng khàn khàn cất lên.
– Các vị, vị trí tướng quân vẫn còn mọi người nắm giữ, xin mời các vị lên võ đài thách đấu.
Lời thì nói xong như đám võ giả bên dưới vẫn không phản ứng gì, nhiều người chứng kiến tình cảnh của Liên Thanh Chung không khỏi lưỡng lự, nhiều người còn quay sang nhau bàn tán.

Lúc này Độc Nhĩ Kha thấy cơ hội đã tới, hắn chờ một lúc vẫn chưa có người lên hắn mạnh mẽ nhún người bật lên, cả người phóng lên cao, đạp lên vai nhiều người phía trước liên tục thi triển thân pháp mạnh mẽ lướt lên võ đài.
Cả người trầm trọng đáp lên võ đài, đưa mắt nhìn xuống hắn cao giọng nói:
– Tại hạ Hàn Kha, xin thỉnh giáo các vị ở đây.
Mục đích của hắn chỉ là muốn tham gia một vài trận chiến để học hỏi kinh nghiệm thực chiến cũng như chiêu thức, sau đó có thể thì ứng dụng cho bản thân.
Hình dạng của Độc Nhĩ Kha không quá cao lớn, nhìn bề ngoài già dặn, một thân hắc y nhưng mà người tinh tường vẫn nhìn ra hắn vẫn còn ít tuổi, nhiều người híp mắt bắt đầu dò xét tu vi của hắn mà không khỏi giật mình bởi vì bọn họ không nhìn ra được tu vi của hắn nhưng mà cảm giác hắn mang lại cũng không quá mạnh mẽ.

Thân hình Độc Nhĩ Kha khá cường tráng, làn da ngăm ngăm vạm vỡ ánh mắt đen kịt, khuôn mặt tuấn tú mỉm cười nhìn xuống đám người phía dưới.
Bỗng nhiên có một số người hô lên:
– Tiểu tử còn hôi sữa, ngươi về mà bú sữa mẹ đi, vậy mà cũng dám lên võ đài, xuống đi!
Độc Nhĩ Kha đưa mắt nhìn lại, chỉ thấy người vừa nói là một tên mặt chuột nhỏ con, nhìn vẻ mặt hắn hèn mọn, có chút láu cá, hai cặp mắt hai láo liên, lúc này hắn đang vênh váo đắc ý nhìn Độc Nhĩ Kha.

Độc Nhĩ Kha cười lạnh một tiếng cất tiếng:

– Chỉ bằng với ngươi sao? Nếu ngươi có giỏi thì lên đây đánh với ta một trận, ở đó mà sủa như chó thì có gì hay.
– Ha ha ha.
Đám người phía dưới cười ầm lên, nhiều người khen Độc Nhĩ Kha chửi hay, ngay cả đám người ngồi trên hàng ghế hai sư trên bục võ đài cũng cười, ánh mắt Hạ Nhất Phàm nhìn Độc Nhĩ Kha đầy thưởng thức, gật gật đầu.
Tên mặt chuột bị cười cho méo mặt, hắn quả thực bị mất hết mặt mũi không khỏi thẹn quá hóa giận quát lên:
– Lên thì lên, tiểu tử, hôm nay lão tử sẽ đánh cho ngươi ngay cả mẫu thân ngươi cũng không nhận ra.
Cả người hắn phóng lên võ đài, vừa đáp lên võ đài hắn cười hèn mọn nhìn Độc Nhĩ Kha.
Độc Nhĩ Kha cũng cười nhạt, hắn dùng Thấu Thuật dò xét tên này, tên này có tu vi Linh Tôn Trung Giai.

Đối với Độc Nhĩ Kha mà nói Linh Tôn Trung Giai bây giờ không là đối thủ của hắn, nếu tính ra thì với Linh Tôn Đại Viên Mãn hắn còn sợ một chút.
“Qua đoạn thời gian này có lẽ phải đột phá tầng thứ ba Ngũ Hành Luyện Thể rồi, không biết khi đó sẽ mang cho ta lợi ích gì đây? Lúc đó lực lượng nhục thân của ta sẽ đạt trình độ nào?”
Hắn đang mải suy nghĩ, cho nên lặng yên không nói gì nhưng mà tên mặt chuột nhìn thấy thì tưởng rằng Độc Nhĩ Kha đang sợ, hắn không khỏi đắc ý cười hắc hắc nói:
– Tiểu tử, sao hả? Sợ rồi sao? Sợ thì hãy quỳ xuống xin tha đi, ít nhất ta sẽ nương tay cho ngươi một chút!
Độc Nhĩ Kha vừa hồi phục lại, không khỏi cười nhạt, hắn lạnh lùng nói:
– Đánh thì đánh đi, sủa gì mà lắm thế!
Hắn nói chẳng khác gì coi tên mặt chuột là chó vậy.

Nhưng nếu nhìn qua một chút thì cái mặt nhọn như mặt chuột của hắn cũng giống chó một chút, lời này càng làm cho đám người phía dưới cười ầm lên.

Tên mặt chuột muối mặt hắn tức giận quát lên:
– Tốt, tốt, tiểu tử lão tử phải lột xác ngươi.
Thổ linh lực tuôn trào, trên tay hắn là một cái móc câu gần giống như lưỡi liềm, chỉ là nó dài và to hơn nhiều lần.

Đây là một thanh vũ khí Trung Phẩm, rất đáng giá.

Lưỡi móc câu bao phủ thổ linh lực nâu đất, lưỡi câu lóe lên chém tới Độc Nhĩ Kha, góc độ của đòn này rất xảo diệu, mục tiêu cũng chính là trái tim của Độc Nhĩ Kha.
Độc Nhĩ Kha lạnh lùng nhìn sát chiêu ép tới, hai nắm tay siết chặt, Hỏa Độc Công tràn ra bao phủ nắm đấm, lực lượng cũng được áp súc tới mức tận cùng, ánh mắt sắc lẹm găm chặt lưỡi câu, tay phải vung ra, một quyền đánh ra nện thẳng tới lưỡi câu.
– Phá Sát Quyền!
Hỏa quyền đỏ rực xé gió nện tới lưỡi câu nâu đất đang hùng hổ chém tới.
– Bành!
Trong sát na va chạm tiếng nổ vang lên, lưỡi câu của tên mặt chuột không ngờ lại bị một quyền này đánh nát, gãy làm ba đoạn rơi xuống đất.
– Phá Sát Quyền!
Một quyền vừa đánh tan vũ khí đối phương, tay trái lại tiếp tục đánh tới, một quyền nện tới khuôn mặt tên mặt chuột.
Tên mặt chuột kia làm sao kịp phản ứng, một quyền làm cho hắn bị chấn đến khí huyết nhộn nhạo, còn chưa kịp làm ra phản ứng đã bị một hỏa quyền của đối phương nện tới mặt, hắn chỉ biết trơ mắt đưa mặt cho người ta đánh.
– Bành!
Một hỏa quyền nện lên mặt tên kia, nhất thời tên mặt chuột bị đánh bay ra ngoài, không ngờ hướng hắn bay tới lại chính là hướng Hạ Nhất Phàm đang ngồi, cả người hắn như diều đứt dây bay đi, từ trên không trung máu tươi từ miệng bắn ra vẽ ra một vòng cung máu.

Hạ Nhất Phàm hừ lạnh một tiếng, cách không đánh ra một chưởng.
– Bụp!
Tên mặt chuột vẫn còn đang ở trên không trung lại bị một chưởng này đánh bật trở về.
– Phá sát quyền!
Lại một quyền nện tới ngực tên mặt chuột, hắn lại bị đánh bật trở về phía Hạ Nhất Phàm, lão nhân này buồn bực lại đánh ra một chưởng đánh bật tên mặt chuột này trở lại.

Tất nhiên chưởng của lão chỉ mượn lực đánh bật tên kia trở về chứ không có mấy lực sát thương.
– Bụp!
Tên mặt chuột vừa bị đánh bật trở về thì lại bị Độc Nhĩ Kha đón đầu, tay trái nện tới một quyền.
– Phá Sát Quyền!
Lại một quyền nữa đánh tới, hướng tới vẫn là chỗ Hạ Nhất Phàm, vị lão nhân này buồn bực mắng tổ tông Độc Nhĩ Kha sao cứ đánh tên kia lại chỗ hắn.

Độc Nhĩ Kha thì lại cười thầm trong lòng, hắn đang muốn mượn lực lão nhân này để đánh tên mặt chuột kia.
– Bụp!
Tên mặt chuột lại bị đánh bật trở lại, Độc Nhĩ Kha nhảy lên một cái, hai tay điên cuồng vung, liên hoàn quyền nện tới ngực tên mặt chuột.
– Phá Sát Quyền, Phá Sát Quyền, Phá Sát Quyền…
Liên tục nện chín quyền, tên mặt chuột bị đánh cho thất điên bát đảo liên tục hô thảm, ngất đi tỉnh lại, miệng không ngừng thổ máu, sắc mặt lúc tái lúc đỏ.
– Chết đi!
Độc Nhĩ Kha giơ chân lên cao, một cước nện xuống ngang eo tên mặt chuột, một cước này khiến cho tên này bắn thẳng xuống phía dưới đất.
– Oành!
Thân thể tên mặt chuột bị đánh bay xuống dưới, đập vào gờ bục võ đại, đáp ngay dưới chân Hạ Nhất Phàm, thân thể hắn co giật mấy cái sau đó không động đậy.

Hạ Nhất Phàm nhìn tên mặt chuột nằm im không động đậy dưới đất, lại nhìn Độc Nhĩ Kha, giơ ngón cái lên, trong lòng thầm nói một câu “đủ độc”.
Lão còn tưởng tên mặt chuột đã bị Độc Nhĩ Kha giết chết, chỉ là thực ra không phải thế, tên này tạm thời chỉ bị đánh cho ngất đi, hơi thở cũng yếu dần đi.
Đám võ giả phía dưới nhìn Độc Nhĩ Kha hành hạ tên mặt chuột mà trong lòng run lên, một số tên cười nhạo Độc Nhĩ Kha không khỏi rùng mình, rét lạnh, co đầu rụt cổ lại luồn lách ra chỗ khác.
Lão già Lạc Bất Minh phất tay một cái, có người tiến ra khiêng tên mặt chuột ra ngoài.
Tại một góc trên một tàng cây cao cách võ đài hơn hai trăm thước, có một nhóm người mặc áo đỏ tía đang bàn bạc với nhau, cầm đầu là một tên mặt sẹo, trên đầu đội một cái nón giống nhưu mào gà đỏ tía, phía sau hắn là ba người một béo hai gầy, tên béo thì hơi lùn một chút, còn hai tên gầy thì một tên có khuôn mặt ngựa, một tên thì khá đẹp trai.
Lúc này tên cầm đầu mặt sẹo đang nheo mắt nhìn lên võ đài, nhìn có vẻ đăm chiêu, không biết hắn đang nghĩ gì.

Tên mặt ngựa ghé sát mặt nhìn theo hướng tên mặt sẹo, hắn thấp giọng nói:
– Lã đại ca, chúng ta khi nào ra tay?
Tên mập và tên gầy còn lại nghe vậy cũng xúm lại, tò mò chờ đợi tên mặt sẹo trả lời.
Tên mặt sẹo hơi đăm chiêu một chút, nhưng cũng không quay sang đám ba người, hắn nói:
– Ba Thiết đại nhân đã dặn, chúng ta không ra tay thì thôi, một khi ra tay thì phải đạt được mục đích, phải giết hết những thiên tài xuất chúng của bọn chúng.

Nhất là đám thiên tài mới nổi tại Phong Vân bảng.

Bây giờ ra tay thì quá lộ liễu, chúng ta chỉ cần theo dõi và chờ đợi bọn họ tập hợp lại rồi làm một mẻ.

Hắc hắc, có Thiên Tàm Tuyệt Sát độc, ta không tin không độc được bọn chúng, kế hoạch của chúng ta phải thành công.

Hắc hắc, Linh Hoàng Đại Viên Mãn sao? Lại còn hai tên, hắc hắc, nếu như hai tên này đều bỏ mạng ở đây thì sao nhỉ….

Đăng bởi Để lại phản hồi

Chương 217: 217: Sóng Ngầm

– Lạc Thủy Ngọc Diệp kiếm! Chiêu thứ chín Lạc Thủy uy vũ!
Hai người đồng thời quát lên một câu, trường kiếm trắng xóa của Liên Thành Chung chém ra, nhiệt độ không khí dường như giảm đi, tiếng xé gió vang lên, bóng kiếm trắng xóa như một tia chớp lóe lên, đường kiếm cực kỳ tinh xảo chém xéo từ vai xuống eo Thanh Thanh.

Còn Nhược Thủy Xà Tiên vung ra, từ trên không uốn lượn một cái rất có uy lực, giống như một đầu xà dùng thân mình quất tới đối phương, xà tiên vút gió quất tới đỡ lấy thế kiếm của Liên Thành Chung.

Chỉ thấy Liên Thành Chung cười lạnh một tiếng, cố tay hơi uốn một cái, trường kiếm từ góc độ chém xéo thành chém thẳng, một chiêu này biến hóa rất nhanh.
Xoẹt, vút!
Thanh Thanh không kịp đón đỡ dính chiêu bị một kiếm của Liên Thành Chung chém lên, chém tan tầng cương khí phòng hộ, chỉ là như thế cũng bị giảm lực đi rất nhiều, sau đó thế đi tiếp tục chém lên bả vai, chỉ là đường kiếm chém tới cũng không quá sâu nhưng mà thủy linh khí nhập thể khiến cho nàng đau đớn, sắc mặt tái đi.
Bặc.
Liên Thành Chung biến chiêu thì vô hình chung cũng bị một tiên của Thanh Thanh đánh trúng, chỉ là lúc hắn biến chiêu đã tính tới tình huống này cho nên đã tránh được phần nào, bị đánh trúng, đánh tan tầng cương khí phòng hộ, sau đó nện lên cánh tay hắn.

Nhất thời máu tươi bắn ra, tay áo cũng bị rách tươm, nhìn qua thì vết thương khá nặng nhưng thực ra không phải như vậy, da thịt và máu tươi bầy hầy một chút chứ vết thương không quá sâu bởi vì diện tích xà tiên khá lớn.
Hai người đều tái mặt, cùng điểm huyệt cầm máu, sau đó lui về phía sau.
Lúc này máu tươi đã ướt đẫm một vùng y phục trên ngực Thanh Thanh, miệng vết thương không quá sâu nhưng cũng không nông, cả hai lại bị thủy linh khí nhập thể cho nên mới lui lại tự động vận công điều dưỡng.

Cũng may cả hai đều tu luyện thủy thuộc tính cho nên cũng không quá nghiêm trọng đồng thời trong lòng hai người cũng cực kỳ khiếp sợ, thật không ngờ tầng cương khí phòng hộ cứ như vậy mà bị chiêu thức mạnh nhất của đối phương chém nát, đồng thời trong lòng cũng thầm hô may mắn, may mà mình đã sử ra tầng cương khí phòng hộ này.
Nên biết rằng tầng cương khí phòng hộ này còn được gọi là cương giáp, nó bao bọc lấy con người giống như đang mặc một chiến giáp vậy, nhưng mà nó lại kín kẽ hơn chiến giáp.

Tuy rằng nó chỉ bao lấy y phục thôi nhưng mà muốn chém tan nó thì khá khó khăn.

Điều này cũng chứng minh sát chiêu hai người cực kỳ mạnh mẽ, vả lại tu vi hai người cũng sàn sàn như nhau.
– Thanh Thanh cô nương, cô thật giỏi!
Liên Thành Chung cố gắng nở cụ cười thân thiện nói, chỉ là nụ cười này có chút khó coi.
Thanh Thanh cũng tự giễu mình, nàng lắc đầu nói:
– Tiểu nữ có gì mà giỏi chứ, nếu không phải Liên công tử hạ thủ lưu tình thì lúc này có lẽ tiểu nữ đã không đứng được ở đây rồi.
Nàng biết lúc Liên Thành Chung biến chiêu cũng đã hạ thủ lưu tình với mình, đã điều chỉnh cho sát chiêu không chém quá sâu vào da thịt nàng, cũng điều chỉnh nó chém tới bả vai.

Nếu như hắn cố ý giết nàng thì chỉ cần biến chiêu đâm tới trái tim là nàng xong đời.

Nàng tự giễu mình vẫn là thiếu kinh nghiệm thực chiến, trước giờ vẫn cho mình tài hoa hơn người bây giờ lại bị nếm quả đắng cho nên mới nhận ra mình thực ra cũng chỉ là bình thường.
– Thanh Thanh cô nương đừng nói vậy, ta chỉ làm hết sức mà thôi.

Chúng ta đã không thể phân ra thắng bại thì tiếp tục nhé.
Liên Thành Chung lại xua xua tay cười nói.
Đám võ giả phía dưới được một phen mở rộng tầm mắt, hai người này quả thực là ngang tài ngang sức, rất nhiều người hò reo cổ vũ.
Thanh Thanh đỏ mặt, nàng thật sự phải ngượng ngùng nếu cứ đấu tiếp, dù sao đối phương cũng đã hạ thủ lưu tình với mình cho nên nàng dứt khoát từ chối:
– Liên công tử, tiểu nữ xin nhận thua, trận này công tử thắng!
Nàng nói xong bước ra ngoài võ đài, đến bục võ đài trở lại hàng ngũ phía sau đám tông chủ, môn chủ ngồi trên ghế.
– Thanh Thanh cô nương!

Liên Thành Chung bỡ ngỡ nhìn Thanh Thanh bước đi, hắn thật không ngờ Thanh Thanh lại tự động nhận thua như vậy, nhìn bóng lưng nàng dần xa không khỏi lắc đầu cười khổ.
– Náo nhiệt thế này sao không chờ lão phu!
Bỗng nhiên một tiếng quát vang lên, người này chưa đến mà giọng đã đến, giọng nói như sấm ngang tai rành mạch lọt vào tai từng người ở đây, mục quang tất cả mọi người đều nhìn về hướng âm thanh phát ra.
– Vút!
Một bóng đỏ xé gió vút qua bầu trời, giống như một quả cầu lửa lao tới vậy, mọi người chưa kịp nhìn thấy thì đã thấy bóng đỏ này lơ lửng trên võ đài rội.
– Đến rồi sao!
Võ Đại Thương đứng bật dậy mỉm cười nhìn bóng đỏ trên võ đài.

Đám người ngồi ghế thái sư cũng đứng bật dậy, nhiều người ánh mắt gắt gao nhìn bóng đỏ trên võ đài, nhiều người còn định tiến lên nhưng mà bị Võ Đại Thương ra hiệu ngăn lại.
– Là kẻ nào!
Liên Thành Chung thấy bóng đỏ không kiêng nể gì, quát lên một tiếng.
– Bụp.
Chỉ thấy một quả cầu nhỏ bằng nắm tay nhanh như tên bắn đánh lên ngực hắn, ngay cả phản ứng Liên Thành Chung cũng không kịp, trực tiếp bị đánh bay xuống võ đài, ở phía trên còn thấy khói bốc lên, không biết tình hình hắn như thế nào.
– Ha ha, Hạ huynh đúng là vẫn nóng tính như thế vậy.
Võ Đại Thương đi tới chỗ bóng đỏ, vừa cười vừa chắp tai nói.
Hỏa linh khí đỏ rực bao bọc quang người bóng đỏ dần tan đi, để lộ khuôn mặt và diện mạo người tới.

Đó là một lão giả, người này cũng chính là Hạ Nhất Phàm, cao thủ Thiên Bảng số hai, chỉ xếp sau Võ Đại Thương cũng chính là người đứng đầu thế lực xếp thứ hai Chí Tôn thành, Hạ gia trang.

Hạ gia trang và Chí Tôn gia trang xưa nay luôn là hai thế lực song song tại Chí Tôn thành, cũng là hai thế lực đối kháng nhau, luôn luôn cạnh tranh nhau gay gắt.
Hai hàng lông mày xám trắng dài của Hạ Nhất Phàm rung lên, miệng hơi nhếch ra, ánh mắt sắc lẹm như đao nhìn chằm chằm Võ Đại Thương không nói gì, khí tức trên người phát ra, tu vi Linh Hoàng Đại Viên Mãn ép tới Võ Đại Thương.
Nụ cười trên khuôn mặt đọng lại, Võ Đại Thương cũng nghiêm nghị lại, khí tức trào ra đối kháng với Hạ Nhất Phàm.

Khí tức hai người vừa phát ra khiến cho không khí bạo động, bụi đá không ngừng cuồn cuộn trào ra, vô số người gần đó bị ảnh hưởng liên tục lùi về phía sau ép những người phía sau ngã ngửa.

Một số người chửi ầm lên, nhưng mà ánh mắt bọn họ không dời hai người trên võ đài.
– Tránh ra! Tránh ra!
Bỗng nhiên có một đoàn người đánh trống khua chiêng đi tới, ép đoàn người phía dưới dạt qua hai bên để thành ra một lối đi nhỏ, đoàn người bước vào, dẫn đầu là Hạ trang chủ, Hạ Thiên phía sau hắn là đoàn người trưởng lão ư, còn có rất nhiều đệ tử tinh anh của gia tộc.
Không khí cuồng bạo, bụi đất cuốn trào cuồn cuộn xoáy lên, khí thế hai người ép tới nhau, Võ Đại Thương mặt không đổi sắc, bước chân vẫn trụ vững, trên người tản mát ra khí thế vô cùng mạnh mẽ còn Hạ Nhất Phàm thì chật vật hơn một chút, khuôn mặt đã đỏ lên, hai chân đã trùng xuống, nền đá cũng đã bị lõm xuống in hai dấu bàn chân thật to, mặt đá cũng đã rạn nứt một chút.
Độc Nhĩ Kha híp mắt, vẻ mặt cực kỳ ngưng trọng, trong lòng hắn thì cực kỳ rung động, đây là lực lượng cao thủ Linh Hoàng sao, hắn vừa rồi dùng Thấu Thuật nhìn tu vi của bọn họ nhưng mà không nhìn ra tu vi của bọn họ là gì, hắn biết đây là tu vi của hắn không đủ, mặt khác tu vi hai người này quá cao, nhìn hai người chỉ phát ra khí thế mà đã mạnh mẽ như thế, cho dù bằng vào hắn cũng khó đỡ được đoàn khí thế này.
– Bạch, bạch.
Cuối cùng giao phong cũng kết thúc, Hạ Nhất Phàm vẫn yếu hơn một chút, liên tục lùi về sau hai bước mới dừng lại, khí thế trên người cũng biến mất.

Võ Đại Thương thì vẫn bình thản, vẻ mặt bất đầu tươi cười, hắn vẫn đứng im tại chỗ chờ đợi bụi đất tan đi.

Hạ Nhất Phàm thở dài một hơi, vẻ mặt giống như đi già thêm mười mấy tuổi, hắn lắc đầu tự giễu mình.

Còn tưởng mình đột phá đã giỏi lắm có thể lấy lại thể diện mối nhục năm xưa nhưng thật không ngờ là hắn đột phá thì người ta cũng đột phá, hơn nữa tu vi còn cao hơn hắn một chút.
– Võ Đại Thương, ngươi đã đạt tới bước đó rồi sao?
Võ Đại Thương cũng thở dài một hơi, lắc đầu cười khổ, hắn chắp tay nói:
– Một bước đó sao? Làm sao dễ dàng như vậy.

Bao nhiêu năm qua ta đã cố gắng nhưng mà không thể chạm tới bước đó, ta cũng không biết còn thiếu cái gì nữa.
Hạ Nhất Phàm bỗng nhiên cười ha hả giống như tên điên vậy, Võ Đại Thương thấy khó hiểu hỏi:
– Hạ huynh cười cái gì?
Hạ Nhất Phàm cố gắng lắm mới nhịn được cười, chỉ là nụ cười của hắn có chút chua xót, cái miệng méo xệch mếu máo nói:
– Ngay cả ngươi còn không làm được bước kia, vậy thì lão phu…!Ôi, lão phu đúng là già rồi!
Đám người Hạ Thiên vừa tới nghe được những lời này không khỏi chán nản, đâu có còn vẻ hùng hổ như lúc mới đến nữa, chỉ nghe những lời này bọn họ cũng đã đoán được phần nào.
– Hạ huynh đừng nói như vậy, chỉ là khí thế mà thôi, chúng ta còn chưa chính thức chiến đấu mà.

Lúc đầu ta còn tưởng Hạ huynh còn chưa xuất quan chứ, như vậy thì võ lâm Thiên Nhai sẽ mất đi một cây đại thụ chống chọi với bè lũ xâm lăng rồi.
Võ Đại Thương chắp tay nói.
Hạ Nhất Phàm nghe vậy thì ngẩn ra, sau đó cười khổ, hắn nghiêm nghị lại hỏi:
– Bọn họ có hành động rồi sao?
Võ Đại Thương gật đầu nói:
– Đúng vậy.
Hạ Nhất Phàm gật đầu nói:
– Được rồi, ngươi cứ tiếp tục đi!
Hắn nhìn về phía cái ghế trống của mình bên cạnh ghế của Võ Đại Thương, phất tay bỏ lại Võ Đại Thương tiến lên bục võ đài ngồi vào ghế đó.
Võ Đại Thương lắc đầu cười khổ, lão già này không ngờ vẫn nóng tính xử sự khó lường như vậy.

Hắn phất tay cho lão già áo xanh Lạc tông chủ ý bảo lão tiếp tục chủ trì, sau đó xoay người tiến lại chỗ ghế ngồi..

Đăng bởi Để lại phản hồi

Chương 215: 215: Tôn Bà Bà

Đây là một lão phụ nhân chừng sáu mươi sáu mốt tuổi, trên tay cầm một quải trượng màu xanh sẫm, đầu trượng là một cái đầu sói đang há miệng sắc bén.

Cây trượng này có tên là Lang trượng, Lang trượng dài khoảng một thước rưỡi, nhìn khá chắc chắn.

Lão phụ nhân này có cái lưng hơi gù, một thân quần áo hoa, đi hài hoa, trên mái tóc bạc màu lại cài một cái châm hoa nhìn qua rất là chói mắt.

Khuôn mặt hao hao, bên hai má lại có một vệt chàm kéo dài, cái trán đầy nếp nhăn nhưng đặc biệt đôi mắt lại sáng trong, lại có chút ngây thơ không có gì như là già cả vậy.
Nói thì vậy nhưng điểm này không ai chú ý tới.

Đi phía sau lão phụ nhân là một bé gái chừng bảy tám tuổi, khuôn mặt xinh xắn, hai mắt ngang dọc nhìn khắp nơi trên võ đài.

Lúc này lão phụ nhân đã đi lên võ đài, lão quay sang bé gái nói:
– Diệp Nhi, còn đi qua bên kia đợi ta một chút.
Lão phụ nhân chỉ chính là chỗ đám người Võ Đại Thương đang ngồi.
Diệp Nhi hơi có chút ngập ngừng nhưng mà bị bắt gặp ánh mắt nghiêm khắc của lão phụ nhân đành phải lui ra, nàng nói:
– Tôn bà bà, cháu qua kia đợi bà, bà bà phải nhanh đánh thắng thúc thúc kia nhé!
Tôn bà bà cười hiền, chỉ là ứng với khuôn mặt kia thì nụ cười rất khó coi, nhưng mà Diệp Nhi lại không hề sợ hãi hay xa lánh gì.

Tôn bà bà nói:
– Được rồi, ta sẽ qua đó, con quên mục đích của ta đến đây là gì hay sao?
Diệp Nhi gật đầu, giọng nói non nớt vang lên:

– Tôn bà bà, Diệp Nhi nhớ, Diệp Nhi sẽ qua kia đợi bà bà.
Nàng nói xong lon ton chạy tới chỗ đám người Võ Đại Thương.

Cũng không ai ngăn cản nàng, cứ để mặc cho nàng chạy vào.

Diệp Nhi cũng không đên ghế ngồi mà khoanh chân ngồi xuống cạnh đám người này, hai mắt nhắm lại không biết là đang tu luyện hay là nghỉ ngơi.

Nàng dường như không quan tâm tới trận đấu của Tôn bà bà và Lương Phát.
– Xưng danh đi! Ta không đánh với người lai lịch không rõ.
Lương Phát trầm giọng nói.
Tôn bà bà chống quải trượng xuống, ánh mắt ngây thơ trên khuôn mặt già cả đảo một lần trên dưới Lương Phát, giọng lão khàn khàn vang lên:
– Cứ gọi ta là Tôn bà bà là được.
Lương Phát gật đầu, làm ra thủ thế, hắn nói:
– Mời!
Hai người không định ra chiêu thức mạnh nhất phân thắng thua mà phân cao thấp qua một hồi máu lửa.
Tôn bà bà cũng không nhiều lời, tay cầm đầu quải trượng, chân đá mũi trượng, cây trượng bật lên, bàn tay buông ra nắm lấy phần thân trượng, thủy linh lực tuôn trào, bao lấy quải trượng, Độc Nhĩ Kha thấy rõ từ trên đầu lang quải trượng phun ra một dòng khí màu trắng tinh, sau đó quải trượng vung lên, cả người Tôn bà bà lướt qua mặt đất đánh tới Lương Phát.

Một trượng này không phải đập tới mà là đâm tới.

Mũi trượng dài đâm tới ngực Lương Phát.
Lương Phát đã súc lực, vẻ mặt bình tĩnh nhìn sát chiêu của Tôn bà bà đánh tới, bàn tay niết chặt chuôi kiếm, bàn chân hơi khiễng về phía trước, sau đó xoay nửa vòng, rồi cả người lùi về bên trái, nhanh chóng kéo dài khoảng cách với Tôn bà bà.

Tôn bà bà nghiêng đầu quải trượng, cả người lại chuyển qua bên phải đuổi theo Lương Phát.

Quải trượng xé gió đâm tới.
Lương Phát hừ một tiếng, khi quải trượng của Tôn bà bà chỉ còn cách hai thước thì cả người hắn khựng lại, lưng hơi cong lại phía trước.
– Xoẹt, vèo.
Trọng kiếm rút ra, từ ngang vai chém mạnh xuống một phát, một nhát chém này vô cùng xảo diệu, không dùng linh khí thiên địa mà chỉ là thổ linh lực thuần túy.
– Keng!
Cự kiếm chém lên quải trượng, trong sát na va chạm, linh khí cuồng bạo nổ tung, không khí loạn động, cả hai bị chấn ngược trở về, nhưng khi vừa mới chấn ngước được một bước thì hai người đều mạnh mẽ khự lại, sau đó cả người xoay nửa vòng, lại một chiêu như cũ đánh tới.
– Keng!
Lần này không có bật lại, mà hai người khéo léo điều chỉnh lực va chạm sao cho nó xéo đi một chút, khiến cho thân thể không phải trực tiếp tiếp nhận va chạm, do vậy thân hình hai người uyển chuyển hơn, cự kiếm lại lần nữa quét ra, một chiêu đơn giản hoành tảo thiên không đánh tới.

Quải trượng cũng không đơn giản, trượng biến thành côn một côn đập xuống.
– Bành!
Lần này va chạm kịch liệt, bụi đá mịt mù, từ trong làn bụi đá vẫn nghe tiếng binh khí giao nhau, chỉ một lúc sau thì thấy hai người bắn ngược lại.

Lương Phát cả người bắn ngược lại, lộn một vòng trên không trung, cự khiếm huy ra vạt lên không khí, tạo đà chặn lại thế lui.
Tôn bà bà cũng không đơn giản, đầu quải trượng đâm ngược ra, từ trên đầu sói quải trượng phun ra một luồng linh lực trắng tinh, luồng linh lực này giống như máy ban phản lực đẩy Tôn bà bà ngược lại, cả hai đều đáp xuống đất cách nhau ba mươi thước, hai mặt nhìn nhau.
– Bà già, ngươi không đơn giản!
Lương Phát híp mắt nói.
– Chàng trai trẻ, cậu cũng không đơn giản!
Tôn bà bà mỉm cười nói, nụ cười này với khuôn mặt kia lại có chút khó coi, chỉ là ánh mắt lại lóe lên sự láu lỉnh.

Lương Phát không nói gì, chỉ nhìn chằm chằm cây quải trượng trong tay Tôn bà bà.

Tay niết cự kiếm, cự kiếm chỉ thiên, thổ linh lực cuồng bạo tràn ra, linh khí thiên địa cũng tụ tập vào, chỉ một lát sau đã bao quanh cự kiếm, tạo thành một cự kiếm khổng lồ hơn, dài gần hai thước, rộng nửa xích.
Nụ cười đọng lại, ánh mắt đăm chiêu, Tôn bà bà cũng điều động thủy linh lực, từ trên đầu lang nghe tiếng xuy xuy, linh khí thiên địa cũng tràn vào, chỉ một lát sau cây quải trượng cũng đã không lồ hơn, chỉ là lúc này nó không còn màu xanh đen nữa mà đã là màu trắng đục.
– Tiếp chiêu! Trùng trùng thổ lãng!
Lương Phát quát lên, cả người phóng tới Tôn bà bà, chỉ khi còn cách lão bà hai thước thì cự kiếm chém ra, nhưng mà kỳ lạ là cự kiếm không chém tới Tôn bà bà mà chém xuống mặt đất.
Hành động này kiến cho Tôn bà bà cảm thấy không ổn, bản năng mách bảo, Tôn bà bà lùi lại một bước, quải trượng vung lên, đầu trượng đâm tới Lương Phát.
Đồng dạng với khoảng cách này không đâm trúng Lương Phát nhưng mà khi đầu trượng đâm ra thì từ trên đầu lang phụt ra một luồng khí trắng tinh, bắn thẳng tới Lương Phát.
– Bành! Phụt.
Hai tiếng nổ đồng thời vang lên, cự kiếm chém tung mặt đất, kỳ lạ là mặt đất hình thành từng đợt sóng cuộn giống như có vô số người độn thổ vậy, cuốn lấy Tôn bà bà.

Trên mặt đất hình thành từng đợt sóng âm khiến cho không khí bạo động, tạo nên một lực hút, khiến cho Tôn bà bà trong nhất thời không thể bay lên trên không.

Đây có thể nói là tuyệt chiêu của Lương Phát.
Tôn bà bà cũng không đơn giản, từ trên người hình thành một tầng phòng hộ màu trắng, chỉ là tầng cương khí này cũng chưa kịp triển khai hết thì cả người đã bị sát chiêu của Lương Phát đánh bay.
Còn Lương Phát cũng tương tự, tầng khí phòng hộ cũng chưa triển khai hết, hắn chỉ kịp che đi bộ vị yếu hại thì đã bị luồng khí trắng đánh bay.
Rào, rào!
Đất đá bắn lên cũng rơi xuống, lúc này chỉ thấy hai người trên võ đài lại đứng cách nhau ba mươi thước, chỉ là hai bóng này có chút tương phản, ánh nắng chiếu lên bọn họ nhìn có chút lóa mắt, chỉ là dường như hai người này không hề quan tâm, vẫn nhìn chằm chằm nhau.
Trên người Lương Phát có máu tươi chảy ra từ vai, chỉ là vết thương không sâu lắm, nhưng mà linh lực nhập thể khiến cho sắc mặt hắn cũng tái đi phần nào, chỉ là hắn mạnh mẽ đè nén nó lại.

Nhưng nhìn qua hắn vẫn còn phong độ lắm.

Trái ngược với hình tượng Lương Phát, Tôn bà bà có phần thê thảm hơn, quần áo rách tươm để lộ ra làn da trắng nõn và thon dài.

Đúng vậy là làn da trắng nõn và đôi chân dài, trên người cũng có chỗ rách nát, da thịt cũng lộ ra, nhìn vô cùng thê thảm.

Lúc này khuôn mặt của nàng đã không còn già nua nữa, mà có từng lớp da mỏng tróc ra, nhìn như là rắn lột xác vậy, lúc này ánh mắt nàng đã đỏ lên, khuôn mặt cũng tím bầm lại, đó là do giận quá độ.

Nàng vận kình một cái, lớp da trên khuôn mặt đột nhiên bắn ra, sau đó lộ ra một khuôn mặt tuyệt đẹp, khuôn mặt thanh tú, đôi môi đỏ mọng, cái mũi cao thẳng, chỉ là lúc này giận dữ có chút khó coi, nhưng nhìn chung khi nàng giận dữ vẫn đẹp.
– Lão…!nương…!giét ngươi!
Nàng nghiến răng nghiến lợi nói.
– Ha ha ha!
Đám người phía dưới được một phen đã mắt, rồi ngẩn ngơ vì vẻ đẹp của nàng, không khỏi cười ầm lên.

Một số người còn hô lên:
– Thì ra là một cô nương xinh đẹp, nương tử, có đồng ý lên giường với ta không?
Tên này nói xong là lẩn vào trong đám đông, Tôn “bà bà” nghe thấy mà tức giận tìm kiếm nhưng không được, thẹn quá hóa giận nàng trút hết lên đầu Lương Phát, tên đầu sỏ gây ra chuyện này.
– Ta phải giết ngươi!
Nói xong quải trượng liền vung ra phóng tới Lương Phát, không có chiêu thức, chỉ có đòn thế đơn giản trực tiếp.
Lương Phát lúc đầu đờ ra, sau đó giật thót mình, hắn ấp a ấp úng nói:
– Cô nương…!Ta…!Ta không phải cố ý…!Ta không biết nàng là…!Á
Hắn thấy quải trượng bổ xuống luống ca luống cuống phóng người vọt đi, Tôn “bà bà” cũng nổi đóa đuổi theo.

Nhưng mà đòn thế của nàng không thể làm gì được Lương Phát, mỗi lần quải trượng bổ xuống đều đánh xuống đất, bụi đá mịt mù, còn Lương Phát thì né tránh được.
Hai người cứ thể rượt đuổi một hồi lâu, Lương Phát bị đánh cho chạy trối chết nhưng mà hắn không hề trả đòn, còn Tôn “bà bà” thì không ngừng truy kích.

Bỗng nhiên Tôn “bà bà” dừng lại, nàng lấy ra một cái áo bào nhanh chóng khoác lên người, lúc này nhìn lại mới thấy thì ra càng lúc rượt đuổi thì xuân quang tiết ra càng nhiều, nàng nghiến răng nghiến lợi nói:
– Đi chết đi!
Bỗng nhiên không khí bạo động, quải trượng nhanh chóng lớn lên, đây không phải lớn do thực hình mà do linh khí bao quanh, Tôn “bà bà” nghiến răng nghiến lợi nện xuống..

Đăng bởi Để lại phản hồi

Chương 214: 214: Xiếp Nhan Đấu Lương Phát

Kỳ Thiên Minh không nhiều lời, cúi đầu cầm thanh trường kiếm, lê chân đi tới chỗ Lạc tông chủ cúi đầu nói:
– Đệ tử bất tài xin môn chủ trách phạt.
Lạc môn chủ rất khẳng khái nói:
– Không thể trách ngươi được, Xiếp Nhan quá mạnh, ngươi không phải đối thủ của hắn, về nhà chịu khó tu luyện cho ta, biết thua nhận thua là rất tốt..

Qua một bên đi.
– Vâng!
Kỳ Thiên Minh cảm kích, trong lòng âm thầm quyết tâm sau khi trở về phải chăm chỉ tu luyện.

hắn lui về phía sau đứng.

Còn phần vết thương hắn cũng không để ý, uống vào một viên đan là được.
Phạch.
Xiếp Nhan vung cây lục phiến phe phẩy, mỉm cười nhìn người phía dưới, hắn cất giọng:
– Tại hạ hôm nay lên đây chỉ là góp vui, không biết có vị anh hùng nào lên đây tỷ thí một phen không.
Đám người phía dưới nghe vậy thì im bặt, chỉ là trong đó vẫn còn một số người rục rịch, một tên bước nhanh lên phía trước, người này là một thanh niên cao to trẻ tuổi, tuổi chừng hai lăm hai sáu, cao khoảng thước tám, một thân bố y, cả người lực lưỡng, màu dan đen ngăm, khuôn mặt hình chữ điền chỉ là có một vết sẹo nhỏ, tên vai hắn vác một thanh cự kiếm, hắn bước đi tới đâu thì những người khác tự động nhường đường cho hắn tới đó.
– Ồ!
Xiếp Nhan đã chú tới tới tên này, hắn ồ lên một tiếng lại phe phẩy lục phiến mỉm cười nhìn thanh niên cao to phía dưới đầy hứng thú.

Một đường đi tới võ đài, tên thanh niên này cũng không nhảy lên mà lại đi ra lối cầu thang từ từ bước lên võ đài.

Rất nhanh tiến tới trước mặt cách Xiếp Nhan mười thước.
– Bụp.
Cự kiếm hạ xuống, mũi kiếm thô dày găm thẳng vào trong nền võ đài, thanh niên lòng bàn tay chống lên chuôi kiếm ngẩng đầu nhìn Xiếp Nhan.
– Báo tên đi!
Xiếp Nhan xếp lại cây lục phiến, ánh mắt đầy nghiêm nghị nhìn thanh niên nói.

Hắn vừa rồi cảm giác cây cự kiếm kia cũng không đơn giản, cả thanh niên trẻ tuổi kia cũng không đơn giản, thanh kiếm của hắn nặng tới trăm mấy cân vậy mà hắn cầm như không, cũng không hề vận công, từ trên người thanh niên hắn cảm giác được sát khí mờ nhạt, một luồng khí tức nguy hiểm ẩn ẩn hiện ra.
Độc Nhĩ Kha cũng nheo mắt nhìn lại, hắn dùng Thấu Tâm thuật nhìn lại không khỏi giật mình, Xiếp Nhan vậy mà đã có tu vi Linh Vương Hạ Giai, còn thanh niên kia cũng có tu vi Linh Vương Hạ Giai.

Với tuổi của bọn họ không ngờ lại có tu vi như vậy, quả là thiên tư trách tuyệt.
Xiếp Nhan nheo mắt nhìn thẳng tên thanh niên, ngay cả nụ cười của hắn cũng đọng lại, trầm ngâm một lát hắn nói:
– Lương Phát? Khoái Hoạt Trọng Kiếm Lương Phát?
Thanh niên mang trọng kiếm gật đầu nghiêm nghị nói:
– Đúng là ta.
Lương Phát thì ít ai biết nhưng cái tên Khoát Hoạt Trọng Kiếm thì ai cũng biết, một người một kiếm tung hoành võ lâm Thiên Nhai, hắn là người có tên trong Phong Vân bảng, vị trí của hắn đúng là xếp phía sau Xiếp Nhan, xếp thứ tám, cho nên Xiếp Nhan mới biết hắn rõ ràng như vậy.

Nghe nói Lương Phát một thân bản lãnh là do hắn tự học, là một võ giả tự do.

Có người nói hắn lúc mười lăm tuổi gặp được kỳ ngộ, từ đó bước đi trên con đường tu luyện, vượt qua bao sóng gió mới có thành quả như hôm nay.

Có rất nhiều thế lực mời hắn nhưng hắn bỏ mặc, không nhận lời ai, một thân một mình tiêu diêu tự tại.
Tuy rằng hai người Xiếp Nhan và Lương Phát chưa hề so tài qua cho nên không biết thế nào, thứ tự trên Phong Vân bảng chỉ là tượng trưng mà thôi.
– Đánh như thế nào đây?
Lương Phát lạnh lùng nói.
Xiếp Nhan nhìn Lương Phát, lại nhìn cái tên đã bị mình đá bay xuống, sau đó gật đầu, đưa tay làm thủ thế mời:
– Cứ như vậy đi, một chiêu mạnh nhất giải quyết, mời!
Lương Phát gật đầu, linh lực tuôn trào, bàn tay có một đoàn linh khí bao phủ, linh khí trời đất cũng nhanh chóng tụ họp tới, trọng kiếm rung lên sau đó bị hút lên.

Cổ tay xoay một cái, trọng kiếm đã nằm trên tay, cánh tay lực lưỡng vận lực, trọng kiếm chỉ xéo lên trời.

Hai tay cầm chuôi kiếm, linh lực cuộn trào, nhanh chóng tập trung lên trọng kiếm.
Xiếp Nhan vẻ mặt đầy ngưng trọng, ngay sau đó là kiên nghị, hắn biết Lương Phát cũng không phải dễ chơi gì, nhất là khi hai người đều ra một chiêu mạnh nhất, rất có thể sẽ bị thương, hắn không dám lơi lỏng.
Lục phiến mở ra, kim linh lực tràn ra, lục phiến xoay tròn, linh khí không ngừng bị hai người rút lại.
Người phía dưới như ngừng thở, ai cũng biết hai người này đang làm gì, đây là cuộc chiến giữa hai nhân vật phong vân, chỉ một chiêu sẽ phân ra thắng bại.

Không ai dám lơ là, tất cả mục quang đều đổ dồn phía võ đài.

Một số người thông minh đã tự động lùi lại mấy bước, bọn họ chính là muốn đề phòng chuyện không hay xảy ra.
Bạch, bạch.
Cả hai bộ pháp bước ra, Lương Phát đạp bước một cái, cả người phóng lên không trung, trọng kiếm vẫn hướng lên trời, chỉ khi cách Xiếp Nhan hai thước bắt đầu bổ xuống.

Xiếp Nhan thì khoan thai hơn, cả người xoay tròn, lục phiến cũng xoay tròn, liên tục xé gió cuốn tới Lương Phát, khi tới gần Lương Phát thì cả người hắn bắn lên, bàn tay xòe ra miết lên lục phiến, giống như động tác ném đĩa vậy, bắn thẳng tới trọng kiếm của Lương Phát.
Trọng kiếm được bao phủ thổ linh lực và linh khí trời đất đã bành trướng lên gần nửa xích, dài gần thước rưỡi, lưỡi kiếm rít gào chém thẳng lên lục phiến xé gió phay tới.
Bành.

Phách.
Trong sát na sát chiêu va chạm, không khí nổ tung, bụi đất mịt mù, nhưng mà bụi đất lại không có bắn xuống phía dưới hay tới đám người Võ Đại Thương phía trên.

Mặt võ đài đã bị khoét ra một cái hố sâu hơn nửa xích, dài gần hai thước.

Một hồi sau không khí mới lắng đi, bụi đất không còn, thân hình hai người dần hiện ra, lúc này phía dưới mặt võ đài là trọng kiếm và lục phiến, chỉ có điều lục phiến thì bị rách một mảng, còn trọng kiếm thì cắm xuống phía dưới, bàn tay Lương Phát đang đè lên chuôi kiếm, chỉ có điều khe tay hắn liên tục có máu chảy ra.
Xiếp Nhan nhìn lại còn thê thảm hơn, vừa rồi trọng kiếm chém lên lục phiến của hắn, không những đánh tan chiêu của hắn, còn làm cho lục phiến bị rách vài chỗ, sau đó tuột khỏi tay hắn rơi xuống đất, còn trọng kiếm thể yêu đi nhưng vẫn bổ xuống người hắn.

Múi kiếm đã xẹt qua vai hắn, kéo dài tới gần bụng.

Máu tươi đầm đìa thấm đượm quần áo hắn, cả người hắn phía trên như huyết nhân, cũng may vết thương khá nông, không đến nỗi nguy hiểm.

Xiếp Nhan sắc mặt tái nhợt, tay hơn run lên, sau đó từ trong Giới Chỉ lấy ra một viên đan dược màu trăng nuốt vào, sau đó thở dài một hơi chắp tay với Lương Phát nói:
– Cáo từ! Nếu ngày sau gặp lại, ta sẽ trả lại cho ngươi giống vậy.
Lương Phát chưa kịp trả lời, chỉ kịp gật đầu một cái thì Xiếp Nhan đã bay người phóng ra khỏi lôi đài, sau đó hòa vào trong dòng người.

Phía dưới lôi đài chỉ còn lại Lương Phát và cây trọng kiếm của hắn.
Trận này Lương Phát thắng, ai cũng nhìn ra, Độc Nhĩ Kha có cảm giác Lương Phát hình như còn chưa toàn lực ra tay.

Hắn cũng muốn lên võ đài làm một trận nhưng mà biết mình không phải là đối thủ của Lương Phát cho nên nhịn lại.
Trước giờ hắn vượt cấp chiến đấu thực ra cũng không phải hoàn toàn như vậy.

Nếu như luyện thể mà có cấp bậc thì với lực lượng thân thể của hắn cũng ngang tầm với tu vi của đối phương mà thôi.

Cộng với độc công cho nên hắn mới đánh một trận, đã thế còn thắng nữa chứ.

Đối thủ của hắn đều là dưới Linh Vương, đã vậy muốn thắng đôi khi phải nhờ vào độc.

Bây giờ Lương Phát lại không như vậy, hắn chẳng những có tu vi Linh Vương Hạ Giai, mà còn có sức chiến đấu cao vô cùng, Độc Nhĩ Kha có cảm giác Lương Phát cũng có thể vượt cấp chiến đấu, ít nhất hắn có thể đánh ngang ngửa với Linh Vương Trung Giai.
Độc Nhĩ Kha cũng muốn xông lên đấu một trận nhưng mà hắn cũng tự biết lượng sức mình, biết mình không phải là đối thủ của Lương Phát cho nên hắn kìm lại.

Trong lúc suy nghĩ thì trên võ đài đã diễn ra trận đấu tiếp theo, người tới là một phụ nhân già tuổi..

Đăng bởi Để lại phản hồi

Chương 216: 216: Liên Công Tử Đấu Thanh Thanh

Lương phát nhìn thấy sợ thót tim, hắn hú lên một tiếng cả người phóng vọt ra ngoài võ đài, chạy trối chết, trong lòng thầm than thà đắc tội với tiểu nhân cũng không nên đắc tội với đàn bà.
Tôn “bà bà” nào có tha cho hắn, cả người phóng theo không bỏ, cả hai phóng vào biển người, đâu đó vẫn nghe tiếng hô to gọi nhỏ chém chém giết giết.

Tiểu cô nương trên võ đài đi theo Tôn “bà bà” cũng lon ton chạy theo, chìm vào trong biển người không thấy.

Vậy là võ đài lại lần nữa trống không.
Đám người ngồi trên hàng ghế cạnh võ đài không ngừng cười, Võ Đại Thương ho khụ một tiếng, sau đó nghiêm nghị hô lên:
– Tiếp tục!
Trong lòng hắn cũng hiểu đây chỉ là nghi thức để tuyên dương tinh thần thượng võ mà thôi, còn chính thức chính là màn tranh giành chức minh chủ của đám cao thủ Thiên Bảng sau này.
– Phạch Phạch.
Một bóng trắng từ dưới biển người phóng lên, từ trên không trung cả người xoay hai vòng, sau đó nhẹ nhàng đáp xuống võ đài, nhìn rất là tiêu sái.
– Hảo khinh công!
Đám người phía dưới vỗ tay hô lên, ngay cả những người phía trên hàng ghế cũng gật đầu tán thưởng.
Người đáp xuống là một thanh niên tuấn tú, thân hình cao lớn, nhìn rất là tuấn dật.

Nam thanh niên khoảng hai sáu hai bảy tuổi, lúc nào cũng nở nụ cười, nụ cười rất là sảng khoái, trên mặt còn có một núm đồng tiền, làm cho thanh niên này nhìn có vẻ nữ tính hơn một chút.

Nhưng mà từng hành động cử chỉ của nam thanh niên lại rất phong thái, thu hút người khác.

Những cô nương lần đầu tiên nhìn thấy hắn đều bị hút hồn khó rời mắt.
Nam thanh niên chắp tay nói:
– Tại hạ Liên Thành Chung, xin lãnh giáo các vị ở đây.
Giọng nói của hắn rất ấm và dễ chịu, lời vừa dứt thì từ trên đám người phía sau hàng ghế trên võ đài đi ra một nữ tử, nữ tử này không tính tuyệt đẹp nhưng mà cũng dễ nhìn.

Nhưng được cái dáng người của nàng hết chỗ chê, chỗ cần lõm thì lõm, cần lồi thì lồi, dáng người cao ráo, đặc biệt có đôi mắt mị hoặc mê người.
Nữ tử này chừng hai tám hai chín tuổi, uốn éo cười đi tới chỗ nam thanh niên nói:
– Tiểu nữ là Thanh Thanh, xin Liên công tử nhẹ tay cho.
Giọng của nàng như làm nũng, đầy mị hoặc khiến cho người ta muốn nhũn ra.

Nhưng mà Liên Thành Chung lại không phản ứng gì, hắn mỉm cười nói:
– Chưa đánh thì chưa biết, nhưng ta sẽ toàn lực ra tay.

Thanh Thanh cô nương xin hãy cẩn thận.
Lời vừa dứt, trên tay hắn đã xuất hiện một thanh trường kiếm, thanh trường kiếm này toàn thân màu trắng như tuyết, nhìn rất hợp với phong thái của thanh niên, chỉ thấy trường kiếm hoa lên, từ trong không trung vẽ ra mấy ánh kiếm đâm tới Thanh Thanh.
Thanh Thanh cười nhạt, cả người uốn éo một cái, thân ảnh uyển chuyển lướt qua phải một thước, trên tay xuất hiện một cây tiên đỏ, cổ tay uốn một cái, ánh tiên uốn lượn quất tới.
– Vèo!
– Chát!
Ánh tiên dày đặc quất tới Liên Thành Chung, ánh tiên bao phủ ánh kiếm, thủy linh lực bao trùm thủy linh lực nhưng mà ánh tiên lại không thể đánh tan ánh kiếm, kiếm tiên bao trùm nhau quấn thành một đoàn, mỗi lần kiếm ra lại bị tiên cuốn lấy, mỗi lần tiên cuốn lấy lại bị kiếm xảo diệu cản lại.
– Lạc Thủy Ngọc Diệp kiếm! Lạc Thủy Đệ Nhất Chiêu!

Cả người Liên Thành Chung cong lại, bàn chân điểm nhẹ lên mặt đất, thân hình phóng lên cao, thanh kiếm trắng loáng lên, mũi kiếm vẩy vẩy, hướng thẳng tới yết hầu Thanh Thanh.
Thanh Thanh không hề hoảng hốt, tay nàng đâm ra một cái, giống như đang đâm kiếm vậy, cây tiên trong tay đột nhiên thay đổi hình dạng và quỹ tích, nó giống như một thanh nhuyễn kiếm không ngừng uốn lượn hướng thẳng tới mũi kiếm Liên Thành Chung.

Nhìn lại sát chiêu hai người lúc này không khác gì hai con rắn đang cố quấn lấy đối phương.
– Rạp rạp!
Sát chiêu hai người không ngừng va chạm, trong nhất thời hai bên cân sức không ai làm được ai.
– Lạc Thủy Ngọc Diệp kiếm! Lạc Thủy chiêu thứ hai!
Bước chân Liên Thành Chung không ngừng xoay tròn, cả người được bao bọc bởi ánh kiếm, một chiêu này được mô phỏng theo xoáy nước, tốc độ của Liên Thành Chung càng ngày càng nhanh, càng ngày càng uy mãnh, thủy linh lực cũng theo đó mà tràn ra càng ngày càng nhiều, không khí xung quanh hắn một thước đã hoàn toàn trở thành một cái xoáy nước màu trắng, hoàn toàn không nhìn thấy thân hình hắn, ngay cả thủy linh khí trời đất cũng bị cuốn vào trong.
Độc Nhĩ Kha ở dưới nhìn mà chấn kinh, hắn cảm giác một chiêu này vô cùng mạnh mẽ, nếu như bản thân hắn đối mặt thì nhẹ cũng bị trọng thương, nặng thì bị mất mạng.
Thanh Thanh cũng đâu phải là hạng vừa, vừa thấy chiêu thứ hai của Liên Thành Chung nàng đã cảm giác được nguy hiểm trong đó, nụ cười cũng đọng lại, nhanh chân lùi lại ba bước, cổ tay vặn một cái, ngọn tiên thu lại quấn quanh tay nàng.
– Chát.
Ngọn tiên xé gió lóe lên, cả người nàng giống như một vũ nữ múa tiên, tiên ánh trùng trùng, đan xen nhau giống như một cái lưới vậy.

lúc đầu bóng tiên chỉ là mấy chục, dần dần tần suất tiên ảnh càng ngày càng nhiều, bóng tiên đen nghịt dầy đặc, nhưng mà tất cả những tiên ảnh này không đánh tới Liên Thành Chung mà giống như hắn cũng hàm súc đến một cường độ nhất định sau đó mới xuất chiêu.
– Phát!
– Phát!
Cả hai đều đồng thanh hô lên một tiếng, sau đó phóng về nhau, dòng xoáy bóng kiếm cuốn lấy trùng trùng loạn tiên.
– Băng băng…
Thanh âm va chạm liên tục vang lên, va chạm này kéo dài gần hai mươi hô hấp thì dừng lại, cả hai người đều lùi lại phía sau ba bước, không ai bị thương, chỉ là ánh mắt không dời khỏi nhau, chỉ là hai người có chút thở dốc.

– Ha ha, sảng khoái, Thanh Thanh cô nương, ta sắp tấn công, xin hãy cẩn thận.
Nói xong hắn vận kình một cái, quần áo trên người cũng chỉnh tề lại, kiếm trắng hoa lên mấy vòng, sau đó mũi chân điểm nhẹ lên mặt đất một cái, sau đó cả người phóng đi, chỉ là tốc độ này không ngờ lại quá nhanh, thậm chí có người còn không nhìn kịp.
– Bạch Bạch.
Hai bàn chân đạp nhẹ vào nhau, cả người lướt gió phóng đi, không ngờ hắn lướt đi trên không khí hai xích.
– Khinh công!
Độc Nhĩ Kha nhìn thân ảnh phiêu hốt của Liên Thành Chung hô lên một tiếng, hắn vừa hô xong thì có mấy người quay sang nhìn hắn, chỉ là nhìn một lúc lâu thì quay đí.
Độc Nhĩ Kha nhìn qua phía Thanh Thanh không khỏi giật mình.

Lúc này nàng thi triển ra bộ pháp, chỉ là bộ pháp này cao tuyệt, tốc độ chỉ hơi kém Liên Thành Chung một chút.

Cả người nàng vừa phóng đi tiên ảnh vừa xoay tròn không ngừng ngăn cản từng đợt ánh kiếm của Liên Thành Chung, còn kiếm của Liên Thành Chung không ngừng chém ra, lúc chém lúc đâm liên miên bất tận, giống như mãi không biết mệt, mỗi lần như thế đều có bóng tiên lóe ra ngăn cản lại.
Hai người không ngừng quấn lấy nhau gần nửa khắc đồng hồ, cuối cùng cũng dừng lại.

Lúc này dáng vẻ hai người đều có chút chật vật, Thanh Thanh nhờ vào tiên linh hoạt cho nên ngăn cản được hầu hết những chiêu thức nguy hiểm, chỉ còn hai cánh tay đã bị rách tươm, còn có máu tươi rướm ra.

Liên Thành Chung thì chật vật hơn, lúc này hắn có rất nhiều nơi bị rách rưới, tóc tai bù xù, quần áo nhiều chỗ rách lả tả, cũng có chỗ bị trúng tiên bầm tím lại, lại có chỗ bị đánh cho máu tươi huyết nhục nhem nhuốc.

Lúc này nhìn hắn đâu còn bóng dáng phong độ tiêu sái như lúc trước nữa.
Dù vậy việc đầu tiên sau khi lui ra ngoài của Liên Thành Chung là hắn chải chuốt, chỉnh chu lại hình tượng của mình, hắn lúc nào cũng muốn mình không trở nên xấu xí, chật vật, cho nên hắn không thể chấp nhận được chuyện này.

Nghiến răng nghiến lợi chịu đau, Liên Thành Chung cười rít nói:
– Thanh Thanh cô nương, cô thật là bản lĩnh, lại làm cho ta tới tình trạng này, chúng ta cũng nên kết thúc ở đây đi nhỉ, ta còn một tuyệt chiêu nữa, một chiêu này nếu như cô đỡ được thì ta sẽ chịu thua, còn không…
Hắn nói tới đây thì không nói tiếp.

Thanh Thanh cười ngọt ngào nói:
– Liên công tử đã quá lời rồi, Thanh Thanh chỉ là nữ tử yếu đuối, sao có thể so với Liên công tử được.

Trận đấu này Thanh Thanh phải thắng, ta cũng không thể làm mất mặt môn phái ta được.
Liên Thành Chung kinh ngạc, hắn nhìn Thanh Thanh lại nhìn về phía đám người sau ghế ngồi liền phát hiện có năm người thanh niên, ba nam, hai nữ có y phục khá giống Thanh Thanh.
– Kiền Nguyên Tông?
: Liên Thành Chung hỏi.
– Đúng!
Thanh Thanh gật đầu đáp.

Kiền Nguyên Tông chính là tông môn của nàng, vừa rồi nàng được sư phụ ra hiệu đi ra, cũng chính là muốn vớt vát mặt mũi cho môn phái.

Nhiều năm nay Kiền Nguyên Tông bị Thanh Vân môn lấn át một phần, lần này có cơ hội bọn họ cũng muốn phô trương một chút.
– Được, vậy chúng ta một chiêu cuối cùng giải quyết xem ai đi, ai ở lại.
Liên Thành Chung mỉm cười nói.

Chỉ là lời vừa nói xong thì nụ cười cũng tắt ngúm, xen vào đó là cái nhìn rét lạnh, sắc mặt sa sầm lại.
Cánh tay đưa ra, mũi kiếm chỉ dưới bên trái, thân thể hắn rùng một cái, giống như là bị động kinh vậy, sau đó thủy linh lực tuôn trào, ánh kiếm phản chiếu ánh sáng chói mắt, linh khí trời đất tụ lại, chỉ là mũi kiếm không thay đổi, nó giống như đang hấp thụ linh khí bên ngoài vậy, ánh sáng phản chiếu nó cũng càng ngày càng chói mắt.

Chỉ khi ánh kiếm chói nhất thì từ trên người Liên Thành Chung bùng lên một tầng cương khí phòng hộ.
Phía bên kia Thanh Thanh cũng đồng dạng như vậy, chỉ là cây tiên của nàng đã bị linh khí bao bọc trở nên to lớn và dài hơn, trên người nàng cũng đồng dạng xuất hiện một tầng cương khí phòng hộ, cây tiên trong tay nàng lúc này chẳng khác nào một cái đuôi rắn khổng lồ, đường kính của nó cũng gần nửa tấc.
– Nhược Thủy Xà Tiên!.

Đăng bởi Để lại phản hồi

Chương 213: 213: Bắt Đầu Chọn Võ Lâm Minh Chủ

Tiếng hét gào không ngừng vang lên.

Võ Đại Thương nhìn đám võ giả đang tức giận này, dấy lên lòng yêu nước của bọn họ thì hài lòng gật đầu, mục đích của hắn chính là thế này.

Hắn khoát tay chặn lại, đám người phía dưới đột ngột im bặt, Võ Đại Thương nói:
– Còn một việc nữa, việc tuyển chọn võ lâm minh chủ sẽ chỉ có một, đó là đánh, đánh cho đẹp, đánh cho phục.

Người thắng lợi cuối cùng sẽ làm võ lâm minh chủ, hai người còn lại sẽ được làm tướng quân dẫn dắt hai lộ quân nghênh đón đại địch.

Còn nếu như không nguyện ý thì có thể từ bỏ, người kế tiếp sẽ được đề cử.
– Bây giờ ta tuyên bố đại hội võ lâm chọn ra minh chủ bắt đầu.
Vừa nhắc tới bốn chữ võ lâm minh chủ thì đám người phía dưới ánh mắt đột nhiên sáng lên, trong số họ ai ai mà chả mong muốn mình sẽ làm võ lâm minh chủ.

Chỉ là một số người tự biết lượng sức mình cho nên chỉ hưng phấn, bọn họ đang đợi xem cuộc chiến gây cấn phía sau.
Lúc này có một tên thanh niên cỡ hai bảy hai tám tuổi, đứng phía sau Lạc tổng chủ Thanh Vân Môn bước ra.

Hắn ngạo nghễ hướng đám võ giả phía dưới nói:
– Ta là Kỳ Thiên Minh, đệ tử Thanh Vân tông xin thỉnh giáo các vị đồng đạo phía dưới, có ai đám lên nghênh chiến với ta không? Ta thật có hứng thú với cái vị trí minh chủ này.
Tên này nói thỉnh giáo nhưng mà bộ dạng thật là ngông nghênh cuồng vọng, giống như không thèm để người khác vào trong mắt vậy.

Lời của hắn thật thật giả giả, hắn ra đây chỉ là người đóng thế mà thôi, hắn biết thể nào mình cũng bị loại cho nên hắn vô cùng ngông nghênh cuồng vọng.

Tuy là cuồng vọng nhưng mà cũng phải có bản lĩnh, mà tên trẻ tuổi này đúng là có chút bản lĩnh, tuổi còn trẻ như vậy mà đã tới Linh Tôn Đại Viên Mãn rồi.

Mà đúng theo luật võ lâm là người lên ứng cử thì tu vi ít nhất phải đạt Linh Tôn Thượng Giai mới được.
Kỳ Thiên Minh kỳ thực không cần chờ lâu, thái độ của hắn làm cho rất nhiều người nóng mắt, có một tên hét lớn:
– Để lão tử đến nhìn xem bản lĩnh của ngươi.
Hắn bật cao, cả người phóng lên trên cao, hai chân đạp vào nhau mượn lực phóng đi, bay lên được một đoạn thì cả người hắn hạ xuống, tên này khẽ uốn mũi chân điểm lên đỉnh đầu một tên, sau đó cả người vút cao đáp lên võ đài.
Bạch!
Hắn vừa đáp xuống võ đài thì lập tức xoay một vòng, trong tay xuất hiện một thanh trường kiếm, cả người phóng vứt tới Kỳ Thiên Minh chém xuống.

Ánh kiếm biến hóa ra hai kiếm ảnh, một thân một giả, tốc độ nhanh vô cùng, chiêu thức cũng sắc bén chém tới cổ dưới Kỳ Thiên Minh.
Kỳ Thiên Minh này kinh nghiệm thực chiến cũng vô cùng phong phú, hắn không hề hoảng loạn, hai bàn chân tại chỗ xoay nửa vòng, cả người hơi nghiêng tránh thoát một chiêu này, trong tay không biết từ lúc nào đã cầm một thanh kiếm khác, thanh kiếm này không ngờ là một thanh nhuyễn kiếm mảnh mai.

Lúc này nó đã trở thành cương kiếm, một kiếm chém ngược lên nắm tay cầm kiếm của tên kia.

Một chiêu này có thể gọi là nghịch chiêu, nghịch cả về cách cầm lẫn cách chém.
-Xoẹt.
-Keng, bụp.
Một kiếm chém xẹt ngang bàn tay tên kia, nhưng rõ ràng Kỳ Thiên Minh đã nhân từ, cho nên tên kia chỉ bị thương nhẹ, cánh tay chỉ có một vét chém nông, thanh trường kiếm cũng tuột khỏi tay, rơi xuống đất, cùng lúc đó Kỳ Thiên Minh tung cước đá ra, đá trúng ngực tên kia, tên kia bị một cước này bay thẳng ra khỏi võ đài.
– Hoan hô!
Đám người phía dưới hô ầm lên, Kỳ Thiên Minh cũng rất đắc ý, cười cười nói:
– Còn có ai dám lên đây tỷ thí với ta không?
Tuy rằng mọi người biết mình không thể nào tranh giành được chức minh chủ nhưng mà bọn họ còn có thể tranh chức tướng quân, rồi đội trưởng…
Nhưng đặc biệt nhất vẫn là bọn họ muốn mình trở nên nổi bật, trở nên nổi tiếng, bởi vì trên võ lâm Thiên Nhai có ba cái danh sách mà ai cũng muốn mình có tên ở trong đó.

Đó chính là Thiên Bảng, Địa Bảng và Phong Vân Bảng.

Thiên Bảng chỉ có mười nhân vật đứng đầu võ lâm Thiên Nhai, cũng chính là cao thủ đúng đầu các tông phái lớn, người đứng đầu là Võ Đại Thương, thứ hai là Hạ Nhất Phàm, ngoài ra còn có các Lạc tông chủ,…
Địa bảng thì tên những nhân vật thứ hạng thấp hơn, nhưng mà bản lãnh cao tuyệt, đại đa số bọn họ đều có tu vi Linh Hoàng, một số ít có tu vi Linh Vương nhưng lại có chiến lực cao tuyệt.

Địa bảng chỉ có hai mươi người, những người có tên trong địa bảng không ai không phải là thiên tài.
Phong Vân bảng là bảng xướng tên những anh hùng trẻ tuổi dưới ba mươi lăm, những nhân vật này đều mới nổi lên, có một thân bản lãnh cao siêu, đây cũng là nhân vật mà những thiếu nữ xinh đẹp đều hướng tới.
– Ta tới!
Kỳ Thiên Minh vừa dứt lời thì một người áo xanh nhìn qua rất tuấn lãng, thân cao, hơi gầy, trên tay của hắn là một cây quạt cũng màu xanh.

Hắn bay lên võ đài cũng không tấn công ngay mà đứng thẳng mỉm cười nhìn Kỳ Thiên Minh nói:
– Tại hạ Xiếp Nhan!
Vừa nghe cái tên Xiếp Nhan Kỳ Thiên Minh chợt biến sắc, hắn sao lại không biết cái tên này cơ chứ, ở Vạn gia trang hắn đã nhìn qua cái tên này.

Đó chính là Xiếp Nhan biệt danh là Lục Phiến công tử, xếp thứ bảy ở trên Phong Vân bảng.

Phải nói là một thân bản lãnh cao tuyệt, thiên tư trách tuyệt mà Kỳ Thiên Minh hắn ngay cả Phong Vân bảng cũng không ở trên đó.

Lần này hắn tiến ra mục đích chính là vì muốn có một vị trí trên Phong Vân bảng.

Là một trong một trăm người trên Phong Vân bảng.
Trước kia người lập ra ba bảng Thiên Địa Phong Vân mục đích chính là muốn cho võ lâm Thiên Nhai có mục tiêu phấn đấu, vì muốn mình trở nên nổi tiếng mà mọi người càng thêm điên cuồng tu luyện.

Trong lòng Kỳ Thiên Minh thầm nghĩ:

“Thanh Vân Kiếm Pháp ta vừa vặn tu luyện tới tầng thứ tư, nếu như ta đánh bại Xiếp Nhan không phải ta sẽ thay thế vị trí của hắn trên Phong Vân bảng hay sao? Lúc này vừa vặn thử kiếm một chút, hắc hắc.”
– Thì ra là Xiếp Nhan huynh, cái tên Lục Phiến công tử tại hạ đã ngưỡng mộ từ lâu, hôm nay được gặp quả nhiên phong phạm phi phàm, chỉ là không biết bản lĩnh của Xiếp Nhan huynh như thế nào, tại hạ muốn thử qua một chút.
– Là Lục Phiến công tử, Xiếp Nhan đó sao? Trời ạ, bây giờ ta mới gặp được, quả nhiên là anh hùng xuất chúng trong thế hệ trẻ.

Nghe nói Lục Phiến công tử Xiếp Nhan xếp thứ bảy trên Phong Vân bảng.

Nếu ai đánh bại hắn không phải là sẽ thay thế vị trí hắn trên đó sao?
Đám người phía dưới nhao nhao nghị luận, một số người nhìn Xiếp Nhan đầy hâm mộ, một số khác thì lại ghen ghét, còn có một số thì đầy cuồng nhiệt, chiến ý dạt dào, ánh mắt bọn họ nhìn Xiếp Nhan như là nhìn một thiếu nữ tuyệt sắc vậy.
Xiếp Nhan cười, đập đập cái quạt vào lòng bàn tay nói:
– Thiên Minh huynh đã quá lời rồi, ta chỉ là thấy huynh ở trên này buồn tẻ cho nên mới lên góp vui thôi.

Hắc hắc, cũng không phải ta có ý gì với chức minh chủ.
Bộ dạng của hắn rất là tiêu sái ung dung, nhưng mà trong mắt Kỳ Thiên Minh lại vô cùng đáng ghét, hắn hừ một cái nói:
– Với chút bản lĩnh cỏn con của ngươi mà muốn nhòm ngó tới chức minh chủ có mà nằm mơ, cho dù ngươi thèm muốn cũng chưa tới lượt đâu.
Nụ cười Xiếp Nhan đọng lại, hắn không tức giận, mà chỉ nhàn nhạt nói:
– Vậy thì cũng chưa chắc, bọn họ chỉ là những người tu luyện lâu hơn ta mấy chục năm mà thôi.

Được rồi, chúng ta đánh trước nói sau.
– Đúng, đánh đi, đánh đi!
Hắn dừng lại một chút rồi nói:
– Ta nhìn ngươi có lẽ mới đột phá công pháp, cũng được, bây giờ ta cũng không muốn mất thời gian, chúng ta giải quyết trong một chiêu, một chiêu mạnh nhất của hai bên.
Kỳ Thiên Minh giật thót mình, trong lòng khiếp sợ, nhưng rất nhanh lấy lại bình tĩnh, nắm tay siết chặt, chiến ý dào dạt nói:
– Được! Một chiêu quyết định.
Nói xong cả người hắn trào ra linh lực, Kim linh lục màu vàng lóe lên, tiến vào thanh trường kiếm, cổ tay vặn từ từ, thanh kiếm hướng lên trên, linh lực càng ngày càng nhiều, trường kiếm bắt đầu chấn đông, dao động tần suất càng ngày càng nhanh mạnh.
Múi kiếm chỉ thiên, ánh mắt Kỳ Thiên Minh hoàn toàn tập trung vào thanh kiếm, một lúc sau bỗng nhiên chấn động biến mất, Kỳ Thiên Minh trợn tròn mắt, hắn quát lên một tiếng, cả người xoay tròn, mũi kiếm dựng thẳng vẽ ra vô cố vòng tròn, cả người hắn bắn tới Xiếp Nhan.
– Thanh Vân kiếm pháp, Thanh Vân tứ sát!
Theo tiếng quát, mũi kiếm bắt đầu xoay tròn đâm ra, tốc độ xoay tròn của nó càng ngày càng nhanh, tiếng gió rít gào, bụi bặm khắp nơi cuốn lại, giống như mây từ bốn phía bay tới.

Kiếm chiêu tựa như một cơn lốc đâm tới Xiếp Nhan.
Nhưng mà Xiếp Nhan lại không có gì hoảng hốt, ngược lại càng cười tươi, hắn nhàn nhạt một câu:
– Trò trẻ con!
Hắn đá ra một cái, thanh trường kiếm của tên lúc nãy đánh rơi bắn lên cao, khi ngang tầm mắt hắn thì hắn búng ra một cái, sau đó cả thanh trường kiếm xoay vòng, tốc độ vô cùng nhanh.

Tiếp theo Xiếp Nhan lại đánh ra một chưởng, một chưởng này đánh vào thanh trường kiếm đang xoay nhanh.

Nhưng khiếp sợ là ở chỗ thanh trường kiếm đang xoay nhanh như vậy mà một chưởng hắn đánh ra lại trúng cán kiếm, thanh kiếm bị một chưởng đánh ra, bắn thẳng tới cơn lốc kiếm ảnh của Kỳ Thiên Minh.

Không ngờ lại nhắm thẳng vào trung tâm cơn lốc.
– Xẹt.
Tốc độ Kỳ Thiên Minh rất nhanh nhưng tốc độ của Xiếp Nhan còn nhanh hơn.

Hắn tùy tiện đánh ra một chiêu đã đối phó được với đối thủ.
Trung tâm cơn lốc chính là điểm yếu, một chiêu này đánh trúng điểm yếu không hề bị ngăn cản, bắn thẳng tới Kỳ Thiên Minh.

Kỳ Thiên Minh hoảng sợ, bước chân khựng lại, cổ tay hơi trùng xuống, cán kiếm cũng nghiêng ra, nhanh chóng cản lại trường kiếm bắn tới.
– Xoẹt.
Keng.
Trường kiếm xoẹt qua cán kiếm, ma sát làm cho đốm lửa lóe lên, trường kiếm cũng bị cản lại một chút, sau đó đổi hướng xẹt qua mu bàn tay Kỳ Thiên Minh sau đó bắn thẳng tới bàn chân phải của hắn, đâm vào mũi giày cắt đứt một ngón chân hắn
Trường kiếm rơi xuống, máu tươi chảy ra, thanh kiếm đâm vào đất phát ra từng trận ong ong, Kỳ Thiên Minh hét thảm một tiếng, sau đó rút chân lên ôm đồm lấy.

Một chiêu tùy tiện của Xiếp Nhan vậy mà khiến hắn bị thua, lại còn bị thương.
– Ta thua!.

Đăng bởi Để lại phản hồi

Chương 212: 212: Thái Thượng Trưởng Lão

Tiếng cười điên cuồng phát ra từ trong một căn hầm trong Hạ gia trang.

Người hạ gia nghe thấy tiếng cười này ai nấy đều ngẩng đầu nhìn về phía phát ra tiếng cười, không có ai có biểu hiện kinh sợ mà thay vào đó chỉ là vẻ vui mừng như điên.
Trong một đại sảnh, một đám người đang nghị luận việc gì đó, tất cả cao tầng của Hạ gia trang đều tụ lại ở đây, đám người ở đây một mặt đều lo lắng, bứt rứt nóng lòng như đang mong chờ chuyện gì đó, một số người thì đầy vẻ nóng ruột và tức giận.
Ngồi ở vị trí thủ tọa là một trung niên nam tử khoảng bốn tư bốn lăm tuổi, khuôn mặt khá lạnh lùng nghiêm nghị, ánh mắt quắc thước, vóc người cao to, một thân y phục màu trắng tươm.
Hai hàng ghế có mười người ngồi, phân biệt từ đại trưởng lão tới cửu trưởng lão và một thái thượng trưởng lão già tuổi, phía sau hai hàng ghế còn có người đứng, đều là tầng lớp tinh anh của Hạ gia trang.

Lúc này đại trưởng lão có chút nôn nóng nói:
– Trang chủ, nếu chúng ta giờ không đi có lẽ không kịp đại hội mất, vị thế của chúng ta có lẽ sẽ tụt dốc.
Trung niên nam tử ngồi ở vị trí thủ tọa cũng có chút khó xử, hắn lúc này đang chờ một người, một người có thể mang tới hi vọng cho Hạ gia trang, hắn nhìn về phía xa, lầm bẩm:
“Sao giờ cha còn chưa ra chứ.”
Nhìn ánh mắt đầy nóng ruột đám người trưởng lão, hắn thở dài, phất tay nói:
– Được rồi, cứ chờ thêm một khắc nữa, nếu như cha ta còn chưa ra thì…
Hắn vừa nói tới đây thì chợt nghe tiếng cuồng tiếu vọng tới.

Đám người tất cả đều bật dậy, trên mặt ai nấy đều hiện lên vẻ vui mừng, trung niên nam tử trang chủ Hạ gia Hạ Thiên không còn một chút tác phong trang chủ gì, hắn bật dậy cười ha ha, sau đó chạy một mạch ra ngoài, bỏ đám người trưởng lão ở lại, vừa đi vừa nói:
– Con mẹ nó, rốt cuộc cũng chờ được ngày này.

Đi xem!
Còn chưa dứt lời đã có một cái bóng vút tới, đáp ngay xuống đại sảnh, đáp trước mặt trang chủ Hạ Thiên.
– Bốp.
Bỗng nhiên một cái tát trời giáng giáng xuống đầu Hạ Thiên khiến cho hắn choáng váng, người đáp xuống nói:
– Ngươi chửi mẹ ai hả?
– Cha, hắc hắc, rốt cuộc ngài cũng ra rồi sao, làm con chờ muốn chết!
Hạ Thiên mất hết hình tưởng, làm vẻ nịnh bợ, cười hắc hắc nói.

Quả nhiên người hắn đợi là cha hắn cũng đã đi ra.

Đó là một nam tử to cao lực lưỡng, bề ngoài nhìn khá trẻ nhìn qua thì có khi còn trẻ hơn Hạ Thiên, nhưng cẩn thận chú ý thì vẫn thấy người này có những nét tuổi tác.

Khuôn mặt kha anh tuấn, mắt to, mũi rộng, môi dày, mày rậm, khuôn mặt hơi dài và rộng, đặc biệt trong sâu ánh mắt còn bao hàm vẻ tang thương, thân cao gần thước chín, cả người lúc này rách tươm hôi thối.
Đám người trưởng lão đều trợn mắt há hốc mồm vì một màn vừa rồi, không ngờ lão nhân này vừa tới đã giáng cho Hạ Thiên trang chủ một cái tát trời giáng.
– Hừ.
Nam tử thấy mọi người thừ người ra, hai tay chắp lại phía sau hừ lạnh một tiếng, tiếng hừ này như ăn sâu vào tâm thần người ta khiến cho người ta giật nảy mình.
Đám người này người nào người nấy đều sợ hãi, hai măt nhìn nhau, lúc này mới tỉnh ngộ, đám người chắp tay cúi đầu thi lễ:
– Tham kiến Thái Thượng trưởng lão.
Nam tử lúc này mới hài lòng gật đầu, ánh mắt như diều hâu quét từng người một lượt, hắn gật đầu:
– Các ngươi cũng may vẫn còn chưa quên lão phu! Ồ, các ngươi hôm nay định làm gì, tại sao lại tụ lại ở đây?
Hạ Thiên cười khổ tiến lên, hắn có vẻ rất xu nịnh nói:
– Cha, người đã mười năm nay không có ra ngoài, người chẳng nhẽ quên rồi sao?
– Chuyện gì?
Hạ Nhất Phàm nói.
– Cha, hôm nay là ngày diễn ra đại hội võ lâm! Có lẽ bây giờ sắp diễn ra rồi.
Hạ Nhất Phàm nhìn về phía trung tâm Chí Tôn thành, trong đầu nhớ lại cảnh tượng mười năm trước, ánh mắt càng ngày càng sát khí, cả người phát ra khí thế kinh người, khuôn mặt đỏ lên, nghiến răng nghiên lợi.

hắn lẩm bẩm nói:
– Võ Đại Thương, ta lần này nhất định sẽ lấy cả gốc lẫn lời, hy vọng ngươi sẽ không để cho ta thất vọng.
Đám người trong đại sảnh ai nấy đều cảm giác khó thở, ánh mắt đầy kinh sợ nhìn Hạ Nhất Phàm, xen vào đó còn có vẻ mừng như điên.

Một số người bắt đầu vận công chống lại luồng khí thế kia, một số người thì nhanh chóng lùi ra xa.

Chí Tôn gia trang.
Đoàn người kéo về Chí Tôn gia trang càng ngày càng đông, không khí càng ngày càng náo nhiệt, khắp nơi đều là người, đám hộ vệ Chí Tôn gia trang càng thêm vất vả, người hầu thì tập nập chạy tới chạy lui.
– Các ngươi nói lần này Võ minh chủ liệu có còn giữ được cái chức minh chủ không?
– Nói nhảm.

Võ minh chủ võ công cái thế, một thân bản lãnh cao tuyệt, là một nam tử đầu đội trời chân đạp đất.

Ngài không làm minh chủ thì ai có thể làm được, ngươi nói xem còn ai có võ công cao bằng ngài.

Võ minh chủ là thần tượng của ta, ta đến đây cũng chỉ mong nhìn thấy ngài một lần.
– Như thế chưa chắc.
Trong dòng người đông đúc, một nhóm tán tu tụ lại cùng nhau, đám người này đều là đồng bạn của nhau, bọn họ đang bàn luyện sôi nổi.
– Đại Nhật, ngươi nói chưa chắc là sao? Lời ta nói sai sao?
– Nhất Cương, bình tĩnh lại.

Lời của ngươi cũng không có sai, chỉ là theo ta thấy thì vẫn còn một người có thể cạnh tranh với Võ minh chủ.
Nhất cương nóng lòng hỏi:
– Là ai?
– Đúng vậy, Đại Nhật, người ngươi nói là ai?
Những người khác cũng tò mò muốn biết.
– Ta nói chính ta cựu trang chủ Hạ gia trang.

Hạ Nhất Phàm!
Nhất cương thấy vậy thì cười ha ha nói:
– Ngươi nói chính là Hạ Nhất Phàm mươi năm trước đã bị bại trong tay Võ minh chủ đó hả? Ha ha, bại chính là bại, ta không nghĩ lão còn có thể làm ăn được gì? Mười năm trước lão đã thua trong tay Võ minh chủ, mười năm sau không biết sẽ tụt dốc cỡ nào? Hắc hắc.

Võ minh chủ mới là số một Thiên Nhai đế quốc chúng ta.
– Cái đó còn chưa chắc, nghe nói sau khi thất bại, Hạ Nhất Phàm đã bế quan không ra, tới bây giờ là mười năm rồi, không biết lần này xuất quan thì sẽ đạt tới cảnh giới nào?

– Nhìn kìa! Có người ra!
Đám người đang ồn ào thì nơi gần lối đi dẫn tới tòa nhà lớn nhất có người bước ra, một người trong đó hô lên, lập tức tiếng ồn ào biến mất, tất cả mọi người đều nhìn về phía đó.

Người ra không phải một người mà là rất nhiều người, cầm đầu là một nam tử anh tuấn, phong phạm tiêu sái, trên mặt thỉnh thoảng mỉm cười, một thân áo bào xanh đen.
– Đó là Võ minh chủ, Võ minh chủ, võ lâm chí tôn.
Một người kêu lên, đám đông cũng ồn ào, thi nhau vẫy tay hô lên chào hỏi.
Võ Đại Thương thỉnh thoảng giơ tay chào, bước chân không dừng lại tiến ra võ đài.

Đám người phía sau một trái một phải, trái phải phân chia chính tà.

Bọn họ đều là người của mười đại tông phái lớn nhất Thiên Nhai đế quốc, phân biệt năm chính năm tà.

Nói chính tà chỉ là do người chính phái cố gán cho cái mác đó mà thôi, thực ra trong võ lâm khó phân ra chính tà, chính tà lẫn lộn, thị phi khó phân.
Một đường bước tới võ đài, nhưng đám người không bước lên võ đài mà tiến vào một khoảng đất biên võ đài, khoảng đất này được dựng nhô cao hơn võ đài, cũng rất rộng có thể chứa một lúc hơn trăm người.
Phía trên đã có sẵn một hàng ghế gồm mười hai cái.

Trong đó có hai cái ghế nổi bật nhất, to nhất và màu sắc khác hẳn những cái khác.

Chúng đều ở vị trí trung tâm.

Võ Đại Thương dẫn đầu ngồi vào một cái ghế to nhất đẹp nhất ở trung tâm, cũng là một trong hai cái ghế khác biệt đó.

Hai bên chính ta mỗi bên năm người ngồi vào năm cái ghế hai bên, chính phải tà trái.

Chỉ có điều chiếc ghế nổi bật thứ hai lại không có người nào ngồi, vẫn để trống.

Võ Đại Thương hơi nhíu mày, nhưng cũng không nói gì, đám người chính ta cũng vậy.

Đám tinh anh hai bên chính tà cũng chia ra làm hai chiến tuyến.
Võ Đại Thương oai vệ ngồi trên ghế thủ tọa, quét nhìn đám võ giả phía dưới, gật đầu một cái, sau đó nói:
– Bắt đầu!
Lời vừa dứt thì lão già áo xanh bên chính phái bước ra hô lên:
– Bắt đầu đại hội võ lâm Thiên Nhai đế quốc.
Lời vừa dứt, tiếng ồn ào phía dưới biến mất, ai nấy đều im bặt, mọi người đều như nín thở chờ đợi thời khắc này, ngay cả Độc Nhĩ Kha cũng không ngoại lệ.
Lão già áo xanh quét mắt nhìn đám võ giả, thấy mọi người im lặng thì rất vừa lòng, lão lớn giọng nói:

– Thưa tất cả các vị anh hùng võ lâm, thưa các vị võ giả, ta là Lạc Thiên Hùng, tông chủ Thanh Vân môn.

Hôm nay đại hội võ lâm sẽ do ta chủ trì.
Các vị, rất cám ơn các vị hôm nay đã bỏ thời gian rảnh để đến Chí Tôn gia trang tham gia đại hội này.

Ta cũng không nói nhiều, vẫn như những lần đại hội trước, mục đích của đại hội này là tìm ra người võ công cái thế và có đủ cơ trí dẫn dắt võ lâm Thiên Nhai đế quốc chúng ta chống lại giặc ngoại xâm.
– Ta xin nhường lời cho minh chủ Võ Đại Thương của chúng ta.
Lão lui lại phía sau mấy bước, sau đó đi sang một bên, gật đầu với Võ Đại Thương.

Võ Đại Thương hiểu ý, đứng dậy tiến lên phía trước, giọng nói đây uy nghiêm nam tính vang lên:
– Trước tiên Võ Đại Thương ta xin có lời chào tới các vị đồng đạo, cám ơn các vị đã bỏ thời gian đến đây tham dự đại hội này.

Tiếp theo ta có vài việc cần thông báo cho các vị:
Chuyện thứ nhất là chuyện về đám giặc ngoại xâm.

Ta được tin ba nước Thanh Yên, Thanh Liên và Ba Mộc, ba đế quốc này đang âm thầm cấu kết với nhau nhòm ngó đế quốc chúng ta.

Theo như tin tình báo người của chúng ta đạt được thì ba nước này rất có thể sẽ tổng tấn công từ ba phía đế quốc chúng ta khoảng hai tháng nữa.

Bọn chúng lần này đều điều động lực lượng tinh nhuệ các tông môn lớn, Vân Lan tông của Thanh Liên đế quốc, Tiên tông từ Thanh Yên đế quốc và lực lượng Ba Mộc hoàng gia.
Trong đó mỗi một tông môn đều điều ra ít nhất năm Linh Vương, Linh Tôn ít nhất có hơn năm mươi người, linh tông, linh tướng cũng có.

Ngoài ra sẽ phái ra một Linh Hoàng, tên Linh Hoàng này sẽ đích thân dẫn dắt.
– Ta xin nói lại những đế quốc khác cũng đang có dấu hiệu rục rịch.
-Các vị cũng biết, một khi bọn giặc này tiến vào đế quốc chúng ta thì sẽ là máu chảy thành sông, sinh linh đồ thán, các vị ai cũng có người thân, ai cũng có quê hương, chúng ta phải gìn giữ quê hương, bảo vệ người thân, người dân đế quốc chúng ta, đánh bại đám giặc kia.
– Chuyện này trước thông báo cho các vị đồng đạo, ta mong các vị sẽ đồng tâm hiệp lực kề vai sát cánh nhau giết sạch đám giặc cỏ này.
– Chuyện thứ hai cũng chính là chuyện ta tuyên bố, đó là minh chủ năm nay được chọn ra sẽ dẫn dắt các vị đi chiến đấu, cũng là một chủ soái.
Đám võ giả phía dưới ai nấy đều căm giận, có phẫn nộ, cả đám rít gào, tay siết chặt, sát khí bừng bừng như muốn chém giết vậy.

Thanh thế do đám võ giả này tạo lên không ngờ cao đến nỗi giống như thiên quân vạn mã, như một đội quân thép sát khi bừng bừng.
– Giết, giết chết con mẹ đám giặc kia! Gào.

Đăng bởi Để lại phản hồi

Chương 210: 210: Chí Tôn Gia Trang

Trong tòa kiến trúc rộng lớn nhất Chí Tôn gia trang, cũng chính là đại sảnh tiếp khách của gia trang này, lúc này đang ngồi rất nhiều người.

Phía trên có hai ghế ngồi lớn và sang trọng, trên ghế có hai người ngồi, một nam tử trẻ tuổi chừng ba mươi tuổi, một phụ nhân xinh đẹp tuyệt trần, thanh thoát đoan trang, chừng hai mươi bảy hai mươi tám tuổi.
Nam tử kia thần thái uy nghiêm, thân cao thước tám, khuôn mặt anh tuấn, mày rậm, mắt đen, ánh mắt như kiếm, trên người còn tỏa ra một chút bá khí của bậc đế vương.

Nử tử kia lại giống thiếu nữ trại chủ Hắc Phong trại như đúc.
Hai bên có hai hàng ghế thái sư, mỗi bên năm cái, trên ghế đều có người ngồi, mặt khác thì cũng có người đứng.
Hàng ghế bên trái ngồi năm người, trong đó có hai lão già có vẻ tiên phong đạo cốt, một gầy một bình thường, nhưng ánh mắt đều rất sắc bén, trên người cũng tản mát sự uy nghiêm bá đạo, lão già gầy một thân y phục màu xám, còn lão già bình thường thì một thân màu xanh nhạt.

ba người còn lại hai trung niên, một phụ nhân.

Hai trung niên kia đều có vẻ khá anh tuấn, một người vóc dáng lực lưỡng, lưng hùm vai gấu, một thân áo da thú, một người là nhìn nho nhã lịch sự, mỗi một động tác của hắn đều thu hút ánh mắt mọi người, một thân bạch y.
Nữ phụ nhân kia nhìn qua không mấy già tuổi, chỉ khoảng ba mươi lăm ba mươi sáu tuổi, khuôn mặt thanh tú, mũi cao mắt sáng, một thân y phục rộng thùng thình, vóc dáng đều ẩn ẩn trong y phục rộng kia.
Hàng ghế bên kia cũng ngồi năm người, năm người này hai già, hai trung niên, một trẻ tuổi, toàn bộ đều mang hắc y.

Nhưng trong năm người này thì dường như người trẻ tuổi là người cầm đầu, người này chỉ khoảng ba mốt ba hai tuổi, khuôn mặt khá anh tuấn, nhưng làn da lại hơi tái nhợt, ánh mắt rất hay đảo qua đảo lại, có vẻ rất giảo hoạt mưu mô.

Hai trung niên nam tử khoảng bốn lăm bốn sáu tuổi, hai người này đều có vẻ rất bình thường, chỉ có điều trong tay luôn luôn cầm một thanh đao màu đen.

Hai lão già kia thì còn hơn thế, một lão già trên trán đầy nếp nhăn, đầu tóc đã bạc trắng, tuy vậy ánh mắt rất có thần, động tác cũng vẫn còn nhanh nhẹn.

Lão già còn lại trẻ hơn một chút, đầu tóc chỗ bạc chỗ không, nhưng mà lão già này luôn trầm mặc, có vẻ rất nội tâm.

Trên người hai lão già này đều mang những phục sức rất kỳ quặc.
Hai bên còn có rất nhiều người đứng chia làm hai phe trái phải.

Người hai bên thỉnh thoảng lại nhìn nhau có vẻ bất thiện.

Đây cũng không có gì bất ngờ bởi vì người bên phải là người trong võ lâm chính đạo Thiên Nhai đế quốc, còn người bên trái là người trong võ lâm tà đạo.

Hai bên một chính một tà, luôn luôn mâu thuẫn chém giết lẫn nhau, bởi vậy gặp nhau là không vừa mắt, có khi vừa gặp đã chém chém giết giết.
Nhưng lúc này hai bên đều tề tụ rất nhiều người, lại không có cảnh chém giết mà lại ở hai bên yên lặng, cũng chỉ vì một ngày, một ngày vô cùng trọng đại, ngày này cũng cấm bọn họ chém giết.

Vả lại chỗ bọn họ đang đứng cũng không phải là thế lực bọn họ có thể động vào.
Tuy vậy không khí hai bên rất là nặng nề, đám người bên phải thì hầm hừ, lăm le, còn đám người bên trái thì nhếch miệng cười lạnh, ánh mắt nhìn đám người bên phải có chút trào phúng.
Nam tử ngồi vị trí thủ tọa phía trên thấy thế thì cười cười, hừ một tiếng, sau đó cất tiếng:
– Các vị đồng đạo, rất cám ơn các vị đã bỏ thời gian quý báu lặn lội đường xa tới đây tham dự.
Nam tử vừa cất lời không khí nặng nề đột nhiên biến mất tăm, lúc này người hai bên ghế trái phải đều cười cười nhìn phía nam tử, lão già áo xanh bên chính đạo nói:
– Minh chủ nói quá lời rồi, đại hội võ lâm là ngày trọng đại của võ lâm Thiên Nhai đế quốc chúng ta, ai ai cũng hướng tới, Lạc Thần tông chúng ta sao có thể không tới chứ.
Nam tử mỉm cười, nụ cười đầy nghiêm túc, chung tay nói:

– Vậy đa tạ Lạc tông chủ, không biết dạo này sức khỏe của Lạc tông chủ vẫn tốt chứ?
– Lão phu vẫn tốt, cảm ơn Võ minh chủ quan tâm.
Lão già áo xanh nghe vậy càng tươi cười, vẻ mặt già nua lại có chút đắc ý nói.
Mấy người bên phía chính đạo cũng chắp tay nói:
– Cám ơn minh chủ quan tâm.
Phía bên tà đạo thì hơi lưỡng lự một chút, có người còn hừ một tiếng, nhưng cũng chắp tay tỏ vẻ cám ơn.
Nam tử trên cao được người ta tung xựng là minh chủ chính là Võ Đại Thương.

Lúc này Võ Đại Thương cũng không hề giận dữ hay tỏ vẻ gì, chỉ nghiêm nghị liếc nhìn hai bên môt lúc rồi nói:
– Các vị, ta cũng biết các vị ngày thường cũng có một chút chuyện xích mích.

Hôm nay tuy rằng không phải ngày diễn ra đại hội võ lâm bầu ra minh chủ nhưng ta mời các vị tới đông đủ cũng là vì muốn bàn với các vị một chuyện trọng đại.
Các vị đều là những người đại diện cho những thế lực lớn nhất của Thiên Nhai đế quốc, cũng là một trong những cường giả mạnh nhất của đế quốc chúng ta.
Thiên Nhai đế quốc chúng ta được thiên nhiên ưu ái rất nhiều, tài nguyên vô số, đất đai màu mỡ, lại nằm ở giữa nhiều nước, bởi vậy có rất kẻ không có mắt thèm muốn đất đai của chúng ta, muốn xâm chiếm đế quốc chúng ta, nô lệ con dân chúng ta.
Chuyện trong đại hôm nay ta muốn nói chính là việc liên quan tới chuyện này.

Gần đây ta nhận được tin Thanh Yên đế quốc, Thanh Liên đế quốc và Ba Mộc đế quốc đang âm thầm cấu kết với nhau, bọn chúng đang có một âm mưu rất lớn, ta đoán âm mưu này rất là kinh thiên động địa.
Võ Đại Thương nói tới đây thì dừng lại nhìn biểu hiện đám người phía dưới, quả nhiên đúng như dự liệu trong lòng hắn.
– Sao? Ba đế quốc Thanh Yên, Thanh Liên, Ba Mộc chết tiệt kia lại liên lạc với nhau? Bọn chúng đang âm mưu gì?

Hai lão già bên chính phái nhìn nhau, trong ánh mắt không khỏi có chút kinh sợ.

Đám người tà phái cũng rục rịch, tất cả đều cực kỳ lo lắng, tông chủ Thiên La tông bên tà phái cũng chính là trung niên nam tử anh tuấn, sắc mặt tái xanh nói:
– Tin tức này có đáng tin chứ? Minh chủ, nếu chuyện này là thật chúng ta phải họp lại, bần bạc thật kỹ.

Chúng ta tình nguyện bỏ qua hiềm khích thường ngày, chung tay chuẩn bị chống địch, chờ sau khi kết thúc rồi tính.

Ta phỏng đoán lần này ba đế quốc kia sẽ phái ra cao thủ Linh Vương, cũng có thể có Linh Hoàng.

Mặt khác những đế quốc khác khẳng định cũng bỏ đá xuống giếng.
– Hắc Thiên La, không ngờ ngươi cũng nghĩ được như vậy.
Phụ nhân bên chính phái nói, lời của nàng giòn vang như tiếng chuông đồng, lại thanh thoát, trong veo.

Trong giọng điệu cũng không phải là châm chọc gì, mà là đang khen ngợi.
– Cám ơn Trần cô quá khen.

Ta chỉ lấy đại cục làm trọng.
Đám người chính đạo cũng nhìn nhau, mọi người cùng gật đầu, sau đó lão già áo xám nói:
– Kiền Nguyên Tông ta chấp nhận lời đề nghị này.

Chúng ta sẽ toàn lực tham gia chống địch.
– Thanh Vân môn ta cũng có.
– Thiên Vân tự ta sẽ không chùn bước.


Đám người đều bày tỏ đồng tình, Võ Đại Thương hài lòng, vỗ tay nói:
– Tốt rồi, mọi người đều đã đồng tình, vậy chúng ta bàn kế hoạch ra quân, phối hợp tác chiến cũng như binh quyền, lợi ích,…

Thời gian cứ trôi đi, Độc Nhĩ Kha vẫn trở trong phòng ngoài ăn, ngủ thì chỉ tu luyện, năm ngày đã qua, ngày đại hội cũng tới gần.

Những ngày này thế lực kéo tới Chí Tôn thành càng ngày càng nhiều, cũng có một số cao thủ đơn độc xuất hiện, còn có không ít thế lực ngầm hay gián điệp…
Cứ mỗi ngày Lương Đại lại gửi tới cho Độc Nhĩ Kha một bản danh sách những thế lực, thông tin về họ, những cá nhân, cao thủ…!Những sự việc xảy ra và sẽ xảy ra trong ngày hay trong tương lai gần.
Hắn tuy rằng rất muốn chạy trốn nhưng lại không làm được, mỗi ngày Độc Nhĩ Kha đều lệnh cho Ngũ Thải Phệ Trùng hành hạ hắn một trận, cũng không đến nỗi thôn phệ huyết nhục mà chỉ khiến hắn đau đớn mà thôi.

Bởi vậy Lương Đại không thể không khuất phục, ra sức làm việc.

Hai tên Lương Nhị và Lương Tam cũng cắn răng đi thu thập tình báo giúp đỡ Lương Đại.
Chớp mắt lại năm ngày nữa trôi qua, chỉ còn ba ngày nữa là diễn ra đại hội võ lâm, đại hội lớn nhất cũng quan trọng bậc nhất đế quốc Thiên Nhai, sức ảnh hưởng của nó rất là lớn, lớn đến nỗi tự thân hoàng đế Thiên Nhai đế quốc tới tham dự.
Ngày thứ mười này Độc Nhĩ Kha rốt cuộc cũng tìm được cảm giác đột phá, sau một hồi lấy ra tám loại kịch độc luyện hóa, Độc Nhĩ Kha cũng đã thành công đột phá lên Linh Tướng Trung Giai.

Thực lực của hắn lại tăng lên một mảng.
Ngoài ra Độc Nhĩ Kha cũng đã đồ gần xong đường kinh mạch tầng ba Âm Dương Độc Công, trong đó chỉ còn thiếu một vài đường kinh lạc nữa thôi.
Hắn cũng bắt đầu nghiên cứu Âm Dương Độc Công tầng ba và Ngũ Hành Luyện Thể tầng thứ ba.
Cứ vậy nghiền ngẫm nghiên cứu, ba ngày rốt cuộc cũng qua đi.

Sáng ngày hôm nay Lương Đại đã tới sớm tìm Độc Nhĩ Kha, Độc Nhĩ Kha biết hắn tới là chuyện gì, hắn dừng tu luyện và chuẩn bị một hồi sau đó bốn người tiến về phía Chí Tôn gia trang.